Tưới mía bằng nước mía

Đui mù tu luyện sai đường
Ỷ quyền, ỷ thế giàu sang của mình
Cướp ngang tài sản dân lành
Đem làm phước thiện mong thành công ngay
Quả lành mong sẽ tới tay
Ngờ đâu kết quả đắng cay vô vàn…

Đến thời phải chết

Cậu thiền sinh vội ướm lời:
Mọi người đều phải lìa đời tránh đâu
Xin thầy cho biết tại sao?
Thầy bèn giảng giải: Ai nào thoát ra
Đã sinh trong cõi người ta
Sống lâu rồi chết, đó là tự nhiên…

Hoàng tử và các nữ quỷ

…Chàng hoàng tử chí hào hùng
Giờ lên ngôi báu nơi vùng xa xôi
Trị vì vương quốc tuyệt vời
Rất là đúng phép, mọi người đều vui
Chàng không tham đắm buông xuôi
“Sắc, thanh, hương, vị, xúc” thời chẳng ham…

Vui trong đau khổ

Mong manh như một giọt sương
Long lanh ngọn cỏ bên đường gió lay.
Cạnh bên sự sống hàng ngày
Tuổi già, cái chết kề ngay đó rồi
Từng giờ từng phút lặng trôi
Con người lại tiến gần nơi mộ phần…

Cây đèn kỳ lạ

Suốt ngày xin được chút tiền
Lão bà hoan hỷ dừng bên lề đường
Ghé vào một quán bán hàng
Bỏ mua dầu thắp cúng dường đêm nay
Nhà hàng nghe cảm động thay
Lòng thành xin góp, đong đầy dầu thêm…

Một cuộc đời – Một vầng nhật nguyệt

Đệ tử xin sám hối với Đức Phật – vì đệ tử đã dám dùng trí óc phàm phu, tăm tối; đôi mắt nhiều mây mờ, cát bụi; tâm hồn, cảm xúc thế tình; ngôn ngữ, văn chương hạn hẹp, chập chờn khói sương khái niệm để viết về hành trạng của một hiện thân siêu việt…

Tai họa do cái miệng

Đong đưa thoải mái rùa bay
Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi
Thấy rùa đu thật tức cười
Chúng cùng la lớn: “Rùa ơi là rùa
Trông như thầy bói bị mù
Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!”…