Hoàng tử và các nữ quỷ

HOÀNG TỬ VÀ CÁC NỮ QỦY

Ch.1: NĂM BỮA ĂN TRONG RỪNG

Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa
Ở Ba La Nại có vua cầm đầu
Vua sinh con đủ trước sau
Một trăm hoàng tử cùng nhau quây quần,
Hoàng tử út khác vô ngần
Lớn lên thông thái xa gần nức danh.
Lệ thường ở chốn kinh thành
Có Phật Độc Giác du hành từ xa
Ghé qua cung điện hoàng gia
Để mà khất thực thật là nghiêm trang
Các ngài không giảng lời vàng
Vì vào thời đó trong hàng chúng sanh
Ít người hiểu được ngọn ngành,
Nhưng ai đau khổ chân thành trong tâm
Muốn tìm hiểu để tu thân
Các ngài thương xót ân cần dạy ngay.
Chàng hoàng tử út một ngày
Nghĩ mình không biết mai này sao đây
Nối ngôi vua khó lắm thay
Chín mươi chín hoàng tử ngay trên mình
Chàng bèn nảy một lòng thành
Tìm Phật Độc Giác chân tình hỏi han.
Một hôm các Phật dừng chân
Để mà khất thực. Vua ân cần mời
Chàng hoàng tử út tới nơi
Mang theo nước sạch rồi ngồi kề bên
Rửa chân cho các ngài liền
Đến khi các Phật đã yên mọi phần
Chàng thành kính dâng thức ăn
Và rồi nhân đó hỏi thăm chuyện mình
Xem tương lai có tốt lành
Có làm vua tại kinh thành này chăng?
Phật Độc Giác trả lời chàng;
“Dễ gì thừa hưởng ngai vàng được đâu
Nhiều anh án ngữ trên đầu
Tuy nhiên hoàng tử chớ sầu muộn chi
Sẽ làm vua ở xứ kia
Nếu mà có khả năng đi kịp thời
Bảy ngày thôi phải tới nơi.”
Chàng nghe lời phán liền tươi cõi lòng
Nhưng Phật Độc Giác nói luôn:
“Đường đi tới đó vô cùng gian nguy
Phải băng qua cánh rừng kia
Gọi là Rừng Quỷ rất chi hãi hùng
Bao nhiêu loại quỷ trong rừng
Nhất là nữ quỷ bên đường hiện ra
Dùng bùa phép dựng cửa nhà
Dọc theo đường lộ thật là khang trang
Bên trong đồ đạc sẵn sàng
Giường nằm sang trọng, bạc vàng điểm tô
Màn nhung buông phủ hững hờ
Dạ xoa nữ quỷ ngồi chờ nơi đây
Hiện hình thiếu nữ thơ ngây
Biết bao xinh đẹp, lại đầy dễ thương
Thốt lời dụ khách qua đường:
‘Đi xa mỏi mệt mời chàng nghỉ chân!’
Khách kia mê mẩn tâm thần
Hố sâu tình dục có ngần ngại đâu
Sau ân ái là thương đau
Kẻ tình si bị giết mau, nào ngờ,
Quỷ ăn thịt chẳng đợi chờ
Máu người thắm đỏ hoen bờ gối chăn.
Khách du tham sắc mỹ nhân
Quỷ kia vẻ đẹp tuyệt trần phô nhanh,
Khách du ưa thích âm thanh
Quỷ đưa tiếng hát trữ tình du dương,
Khách du ưa thích mùi hương
Nước hoa quỷ sức vấn vương da người
Khách du ưa vị ngọt bùi
Quỷ dâng thực phẩm ăn thời mê say
Khách ưa xúc cảm đôi tay
Thịt da mềm mại quỷ này hiến dâng.
Nếu hoàng tử vững tinh thần
Dễ dàng kiểm soát giác quan của mình
Bảy ngày thông suốt lộ trình
Ngôi vua tại đó sẽ giành được thôi.”
Nghe xong hoàng tử cúi người
Chân thành cảm tạ những lời nhủ khuyên
Xin thêm Phật Độc Giác trên
Một bùa hộ mạng đeo liền thủ thân
Giã từ các Phật ân nhân
Giã từ cha mẹ quyết tâm lên đường
Về nhà sửa soạn hành trang
Năm người hầu cận sẵn sàng xin theo
Dù hay sẽ lắm hiểm nghèo
Hứa tuân theo lệnh với nhiều hăng say.

oOo

Quả nhiên nữ quỷ hôm nay
Tại nơi Rừng Quỷ hiện ngay đón người
Khi đoàn hoàng tử tới nơi
Quỷ dùng bùa phép tức thời làm ra
Lâu đài, dinh thự nguy nga
Cao sang rất mực, xa hoa muôn phần
Dạ xoa đội lốt mỹ nhân
Mời đoàn hoàng tử dừng chân chốn này.
Một người hầu cận mắc ngay
Nhìn thân hình nữ mê say mất rồi
Bắt đầu đi chậm lại thôi,
Quan tâm hoàng tử thốt lời hỏi han
Kẻ tham sắc dục than van:
“Chân đau di chuyển vô vàn khó khăn
Hãy cho tôi tạm nghỉ chân
Rồi tôi theo gót không cần chờ chi.”
Cãi lời khuyên, hắn ở lì
Năm người còn lại bèn đi không chờ.
Kẻ “Tham Sắc” với dạ xoa
Sau ngày ân ái, tiêu ma cuộc đời
Quỷ kia ăn sống nuốt tươi
Thương thay cho kẻ tham nơi sắc hình.
Ăn xong quỷ vượt lên nhanh
Đón đầu hoàng tử, hiện thành mỹ nhân
Dựng lâu đài đẹp vô ngần
Chúng ngồi ca hát bổng trầm du dương
Đàn thánh thót, nhạc âm vang
Một người hầu cận mơ màng lắng nghe
Âm thanh quyến rũ say mê
Để rồi xoay bước hướng về quỷ kia
Tàn đời sau đó còn chi
Kẻ “Tham Tiếng” chết cũng vì âm thanh.
Ăn xong quỷ lại vượt nhanh
Đón đầu hoàng tử hương tình rắc gieo
Dựng lâu đài ngát hương yêu
Một hầu cận nữa lại siêu lòng rồi
Mùi thơm tho quyến rũ người
Để rồi xoay bước về nơi thơm lừng
Bị ăn thịt thật não nùng
Kẻ “Mê Hương” đã mệnh chung vì mùi.
Ăn xong quỷ lại vượt thôi
Đón đầu và dựng một nơi bán hàng
Đầy thức ăn, rộng thênh thang
Thơm tho mùi vị, xốn xang lòng người
Một người hầu cận tới nơi
Say mê ăn uống chẳng dời chân đi
Thế là mắc bẫy quỷ kia
Kẻ “Tham Vị” chết não nề tang thương.
Ăn xong quỷ lại đón đường
Dựng lên dinh thự sẵn giường trong đây
Gối chăn mềm mại dưới tay
Đệm nhung, màn lụa phơi bày sắc tươi
Hiện thành gái đẹp chào mời
Kẻ hầu cận cuối tức thời sa chân
Quỷ ăn thịt chẳng ngại ngần
Kẻ “Mê Xúc” chết xác thân tan tành.

oOo

Chỉ còn hoàng tử một mình
Xuyên ngang Rừng Quỷ tiến nhanh hào hùng
Quỷ đều bỏ cuộc nửa chừng
Riêng con quỷ nọ không ngừng theo đuôi
Hoá thành gái đẹp tuyệt vời
Bám theo hoàng tử như người thân thương,
Khi gần đi tới bìa rừng
Vài tiều phu thấy vui mừng hỏi thăm:
“Hỡi cô đẹp tựa trăng rằm
Ai đi phía trước xăm xăm một mình?”
Quỷ bèn đáp giọng tâm tình:
“Chồng tôi giận dỗi nỡ đành bỏ đi
Cưới nhau nào có lâu chi
Cho nên tôi phải tức thì đuổi theo.”
Tiều phu nghe giọng đáng yêu
Vượt ngang hoàng tử khẽ kêu lên rằng:
“Hãy dừng chân lại chờ nàng
Vợ thời xinh đẹp sao chàng bỏ bê?”
“Nó là quỷ dữ gớm ghê
Dụ người ăn thịt có nề hà chi
Nào đâu phải vợ con gì.”
Ông hoàng nói với người đi hỏi mình.
Quỷ bèn nhỏ nhẹ trần tình:
“Chồng nào giận dỗi cũng thành thói quen
Vợ mà gọi quỷ, chẳng nên.”
Nói xong quỷ lại theo liền mồi ngon
Hoá thành vợ sắp có con
Bụng to bước vội theo luôn chẳng rời.
Ai trông thấy cũng hỏi thôi
Ông hoàng lại phải thốt lời phân bua:
“Đây là quỷ dữ không vừa
Dụ người, ăn thịt có chừa ai đâu.”

oOo

Ch.2: BỮA TIỆC TRONG HOÀNG CUNG

Người đi trước quỷ theo sau
Một ngày hoàng tử ghé vào xứ kia,
Hiện hình gái đẹp xuân thì
Quỷ theo hoàng tử bước đi không rời,
Vào thành phố để nghỉ ngơi
Thấy khu đền vẻ lâu đời linh thiêng
Chàng hoàng tử ghé vào liền
Có bùa hỗ trợ càng thêm nhiệm mầu,
Quỷ theo vào có được đâu
Ở ngoài, nán lại phía sau đợi chờ.
Hiện hình gái đẹp như mơ
Nữ thần quyến rũ ngẩn ngơ lòng người.

oOo

Vua trong vương quốc rong chơi
Hôm nay vua chợt tới nơi chốn này
Thấy hình dạng quỷ đẹp thay
Vốn nòi ham sắc mê ngay quỷ rồi
Sai quân hầu tới hỏi thôi:
“Mỹ nhân đã có bạn đời hay chưa?”
“Có chồng rồi!” quỷ khẽ thưa
“Chồng tôi đang ở đền thờ trong kia.”
Phía trong hoàng tử lắng nghe
La ngay: “Không phải vợ gì của tôi
Đó là quỷ dữ tanh hôi.”
Quân hầu quay lại y lời trình vua
Vua bèn phán: “Đẹp vô bờ
Hoa không có chủ còn chờ đợi chi
Thuộc quyền ta! Hãy rước đi!”
Quân hầu vội đón quỷ kia lên ngồi
Trên lưng voi ghé tới nơi.
Sau khi du ngoạn vua thời quay lui
Về hoàng cung dù tối trời
Vua phong người đẹp lên ngôi huy hoàng
Chánh cung hoàng hậu cao sang
Đêm nay chung giấc mộng vàng ái ân.
Quỷ làm thêm đẹp tấm thân
Khiến vua mê mẩn tâm thần canh thâu,
Chợt đâu quỷ nhỏ giọt châu
Vật mình khóc lóc, gục đầu rên la,
Ngạc nhiên vua hỏi cho ra
Quỷ bèn than thở thật là thảm thê:
“Nhiều người ghen tức cười chê
Thiếp đây hạ cấp, nay về hoàng cung
Hưởng ơn mưa móc tột cùng
Không cha, không mẹ cũng không gia đình,
Nếu vua thương thiếp thật tình
Xin ban cho thiếp quyền hành tối đa
Khắp trên vương quốc bao la
Để không ai dám tỏ ra khinh thường.”
Lắc đầu vua đáp: “Dù thương
Quyền ta chỉ có khắp vương quốc này
Với người phạm tội tại đây.”
Quỷ bèn quyến rũ chau mày làm duyên
Nên vua nhượng bộ thêm liền:
“Ta cho nàng được uy quyền ít thôi
Quanh trong cung cấm đủ rồi.”
Quỷ thầm thỏa mãn thốt lời tạ vua.
Đợi khuya vua ngủ say sưa
Quỷ quay vội lại rừng xưa hiện hình
Gom nhanh các quỷ quanh mình
Hiện hình trở lại cung đình cho mau
Dữ dằn ăn thịt đua nhau
Người cùng súc vật thoát đâu đọa đày
Vua thời “hoàng hậu” phanh thây
Quỷ kia vứt lại xương đầy hoàng cung.

oOo

Hôm sau dân chúng trong vùng
Thấy cung vua khóa đều cùng lo âu
Hè nhau phá cửa để vào
Gặp ngay cảnh tượng xiết bao hãi hùng
Bấy giờ họ mới đồng lòng
Tin lời chàng trẻ ở trong ngôi đền
Nói rằng người đẹp như tiên
Được làm hoàng hậu cạnh bên ngai vàng
Chỉ là quỷ dữ rừng hoang
Dụ người, ăn thịt kinh hoàng lâu nay.
Chàng hoàng tử út giỏi thay
Tại đền thờ nọ ra tay canh phòng
Sợ rằng lũ quỷ tấn công
Thức cầm gươm đứng, quyết không lơ là
Lá bùa hộ mệnh giăng ra
An bình đợi sáng chan hòa ánh dương.
Mọi người ở tại hoàng cung
Sau khi dọn dẹp xong cùng bàn nhau:
“Chàng thanh niên nọ giỏi sao
Giác quan tự chủ, có đâu yếu hèn
Gái kia dù đẹp như tiên
Sắc phô quyến rũ, chẳng thèm quan tâm
Quả là một bậc đại nhân
Đưa lên ngôi báu muôn phần xứng thay.”
Mọi người đồng ý chuyện này
Quan cùng dân chúng tới ngay ngôi đền
Mời chàng hoàng tử về liền
Khi chàng chấp thuận họ bèn hồi cung
Chàng hoàng tử chí hào hùng
Giờ lên ngôi báu nơi vùng xa xôi
Trị vì vương quốc tuyệt vời
Rất là đúng phép, mọi người đều vui
Chàng không tham đắm buông xuôi
“Sắc, thanh, hương, vị, xúc” thời chẳng ham.

———=oOo=———

Nhận diện tiền thân: Chàng hoàng tử út là tiền thân Đức Phật.

Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO
Thi hóa – phỏng dịch theo bản văn xuôi THE PRINCE AND THE SHE-DEVILS của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.