Gởi mẹ của con (Song ngữ Anh – Việt)
…Mẹ là tặng phẩm mỹ miều
Trời cao ban phát với nhiều hồng ân.
Mẹ là tiên nữ giáng trần
Nữ hoàng lộng lẫy trong tầm mắt con,
Con yêu Mẹ, yêu thật lòng
Tình con dâng Mẹ mãi không phai tàn…
…Mẹ là tặng phẩm mỹ miều
Trời cao ban phát với nhiều hồng ân.
Mẹ là tiên nữ giáng trần
Nữ hoàng lộng lẫy trong tầm mắt con,
Con yêu Mẹ, yêu thật lòng
Tình con dâng Mẹ mãi không phai tàn…
– Nhạc trình diễn Phật Giáo & GĐPT chủ đề Vu Lan – Nhạc sinh hoạt GĐPT chủ đề Vu Lan – Các bài pháp thoại, cảm niệm về chủ đề Lễ Vu Lan….
Mong sao chớ hóa thành mây,
Lang thang mấy nẻo đường bay cuối trời.
Chỉ mơ hóa kiếp con người,
Ngả vào tay mẹ thuở ngày ấu thơ.
Lớn khôn biết tự bao giờ?
Cho tôi thắp nén hương hờ mộ cha…
Mùa thu năm trước – MÙA VU LAN
Trên ngực anh cài HOA HỒNG TRẮNG
Khóe mắt cay cay, tim trống vắng
BA MẸ không còn, nỗi nhớ chơi vơi
Một đời hy sinh trong buồn tủi
Khoan nhặt, dịu dàng nâng bước con…
Nép vào khe cửa, loay hoay kiếm việc làm cho tâm trí cùng đôi bàn tay khỏi chông chênh và trống rỗng trước những giọt nước mắt lăn tròng đỏ hoe của quý Phụ Huynh và các em Đoàn Sinh. Con mím chặt môi, lặng lẽ rời phòng, cúi mặt xuống đất và bước vội giấu đi những dòng lệ đang rơi xuống kèm theo một nỗi nhớ khôn nguôi…
Anh nhìn đi! Đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận. Anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa hai bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra…
Thu về tháng bảy Vu Lan
Chị nghe tuyết rã trăng tàn hoa rơi
Nếu em còn mẹ trên đời
Sống cho trọn hiếu với người yêu em.
Mai kia bóng ngã nương chiều
Xa nguồn cách núi, không nhiều ăn năn…
Mùa thu tháng Bảy đang trở mình mang theo những ngọn gió thơm mát của làn hương đất trời. Ánh dương cũng rộng dần theo cánh cò bay ngút ngàn, về nơi cuối trời thênh thang. Mẹ của con vẫn còn đâu đó trong muôn cõi ngân hà mà con chưa thể có khoảng lặng để cùng mẹ bước vào thế giới như nhiên….
Có hôm trên con phố nhỏ, lác đác hàng ngàn cánh hoa phượng vàng, tôi chợt nhận ra rằng mẹ là tình yêu, thứ tình yêu ngọt ngào nhất trong đời, chỉ đến một lần bên ta và lòng mẹ mở ra trước mắt tôi. Phận làm con khi nghĩ về tình mẹ thiêng liêng, lấy gì đền trả cho hết công đức sâu nặng như biển rộng rì rào với sóng muôn năm…
Đã không biết ơn cha mẹ thì ơn xã hội chắc càng không biết. Nếu người không biết ơn nghĩa gì hết thì con người đó gọi là con người gì? Con người vô ơn bạc nghĩa! Đã là người vô ơn bạc nghĩa thì còn dùng được chỗ nào? Bởi vậy muốn thành một người tốt đối với xã hội, trước hết chúng ta phải là người con hiếu thảo với cha mẹ…