Tiếng rống sư tử trên tảng đá
Hy Thiên nói “Ai trói buộc?” Té ra mình trói buộc mình. Ai làm mình ô nhiễm, chính mình làm ô nhiễm mình. Ai làm mình sanh tử cũng là mình làm cho mình chìm trong biển khổ sanh tử, hoàn toàn không do ai tạo ra cả…
Kho tàng kinh điển – giáo lý Phật Giáo
Hy Thiên nói “Ai trói buộc?” Té ra mình trói buộc mình. Ai làm mình ô nhiễm, chính mình làm ô nhiễm mình. Ai làm mình sanh tử cũng là mình làm cho mình chìm trong biển khổ sanh tử, hoàn toàn không do ai tạo ra cả…
Thiền giả muốn siêu việt đối đãi chỉ cần một chữ quên, quên mình, quên người, quên tình, quên cảnh, quên phải, quên quấy, quên có, quên không. Từ xưa đến nay một chữ quên này rất khó mà thực hành…
Thiền Sư Triệu Châu một đời sống lang thang rày đây mai đó, yên theo phận mình, tùy duyên vui vẻ sinh hoạt với mọi người, nơi nào cũng là nhà. Một đời làm tăng hành cước, đến tám mươi tuổi mà vẫn còn hành cước…
Trước khi tham thiền thấy núi là núi, thấy sông là sông; khi tham thiền, thấy núi không phải núi, thấy sông không phải sông; sau khi tham thiền, thấy núi vẫn là núi, thấy sông vẫn là sông…
Trên thế gian này, bảo vật là bảy báu như vàng, bạc, trân châu v.v… Bảo vật xuất thế gian là Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng còn gọi là tự tánh Tam Bảo, mỗi người đều có đủ, không ai chẳng có chơn tâm bản tánh…
Trong thiền môn, không chấp ngữ ngôn văn tự, nghĩa là chỉ thẳng bản tâm, kiến tánh thành Phật. Nhưng nếu bỏ ngữ ngôn văn tự làm sao chỉ thẳng bản tâm, kiến tánh thành Phật?…
Họ có phép thuật, phép thuật có giới hạn, có lúc phải hết; còn ta không phép thuật, không có nghĩa là không giới hạn không cùng tận. Sự quan hệ giữa có và không là bất biến ứng với vạn biến…
Đối với con mắt của thiền giả, sanh tử như trở về nhà. Nhưng Thiền Sư Động Sơn vẫn còn sống, cho nên nói thiền tăng Năng Nhẫn sánh với ông ta chậm hơn ba năm. Chỗ này Thiền Sư Động Sơn rõ biết được pháp thân không sanh, không tử vậy…
Chúng ta sống trên thế gian lúc nào cũng dao động, không có một phút giây yên tĩnh, chính khi ngủ mà ý thức cũng hoạt động. Cảnh giới yên tĩnh mới là rộng lớn, bình đẳng; cuộc sống yên tĩnh mới thật là an nhiên.
Phương pháp ngồi thiền có thể thông đạt Phật đạo, nhưng không phải là mục đích. Nếu trâu kéo xe không đi, đánh trâu mới phải chứ, còn xe đâu quan hệ gì. Tham thiền ngộ đạo dụng tâm mới phải, không dính dáng đến thân tướng…