
Trong thời kỳ đoàn ngũ hóa, thống nhất và phát triển Tổ chức Gia Đình Phật Tử (GĐPT) – hậu thân của Gia Đình Phật Hóa Phổ – vào những năm từ 1933 đến 1963, Quý anh chị Huynh Trưởng tiền bối trong các Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Hóa Phổ / Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử (thay đổi danh xưng theo từng thời kỳ) đầu tiên là Thừa Thiên, rồi Trung Việt, có sáng kiến hình thành các Đoàn “chuyên Ngành” sinh hoạt riêng biệt, vừa để phù hợp với lứa tuổi, tâm sinh lý giới tính của Phật tử thanh, thiếu niên; vừa làm nhân tố đào tạo những anh chị Trưởng tăng cường hoặc biệt phái cho các đơn vị non trẻ mới thành lập, đáp ứng nhu cầu thiếu thốn nhân sự, nhất là nhân sự trong hàng ngũ Huynh Trưởng lúc bấy giờ.
Quả đúng như cao kiến của các anh chị đi trước, các Đoàn biệt lập này quả thật đã phát huy tác dụng, đáp ứng tích cực được nhu cầu thực tại trong giai đoạn manh nha đoàn ngũ hóa và phát triển Tổ chức vào lúc ấy. Có thể nói đây là những “Đoàn theo Ngành” độc lập đầu tiên của GĐPT, khai mở cho cơ cấu tổ chức và chia Ngành của GĐPT từ bấy đến nay ngày càng đa dạng và khế lý, khế cơ hơn. Các Đoàn này có Đoàn ca riêng; chương trình tu học, sinh hoạt riêng; tu Bát Quan Trai, tổ chức trại, thậm chí là trại huấn luyện riêng Ngành. Mô thức hình thành các Đoàn này có thể xem là một cơ cấu Đoàn biệt lập trực thuộc cấp Ban Hướng Dẫn. Các Đoàn ấy là: Đoàn Nữ Phật Tử HƯƠNG TRANG, Đoàn Thiếu Nam THIỆN SINH và Đoàn Thiếu Nữ LIÊN HƯƠNG.
Tưởng cần biết thêm, cũng mô thức này về sau tại thủ đô Sài Gòn có thành lập Đoàn Huynh Trưởng A Dục (1960), Ban Hướng Dẫn GĐPT Miền Vĩnh Nghiêm tổ chức Đoàn Huynh Trưởng A Dật Đa hoạt động rất xuất sắc và đã thành công mỹ mãn trong lãnh vực đào tạo Huynh Trưởng cho Gia Đình Phật Tử Việt Nam (GĐPTVN). Thậm chí Miền Vĩnh Nghiêm còn tổ chức được một Trường Đào Tạo Huynh Trưởng A-Dật-Đa hoạt động dài hạn từ Đoàn này, có thể nói đó là mô hình “Trại trường” đầu tiên của GĐPTVN vậy.
Thành công chưa dừng lại đó, hình thức tổ chức này sau đó đã được lặp lại ở rất nhiều nơi, tại nhiều hoàn cảnh, nhiều thời điểm, hình thành các Đoàn, các Liên Đoàn Huynh Trưởng – để rồi sau đó phát triển thành các đơn vị GĐPT vững mạnh, các Ban Hướng Dẫn nề nếp đúng theo ấn định hình thức và cơ cấu của văn kiện lập quy – trong những giai đoạn Đoàn viên GĐPT phải theo gia đình di tản vào các Trại tiếp cư, Trại tạm cư, Khu định cư trong thời kỳ chiến tranh; giai đoạn muôn vàn gian khó phục hoạt GĐPT tại các địa phương hoặc ở các vùng đất dung cư mới sau biến cố chính trị – quân sự 1975; và vào giai đoạn các Đoàn viên GĐPTVN gian nan cùng nhau tái lập Tổ chức GĐPT thân yêu tận nơi đất khách quê người, quy tụ lại những anh chị em Áo Lam đã rời xa quê hương đến các Trại tỵ nạn hay đã chọn định cư nơi hải ngoại…

ĐOÀN HƯƠNG TRANG
Những năm cuối thập niên ’50 (1950) là khoảng thời gian đoàn ngũ hóa thành phần Thanh, Thiếu, Đồng niên đã tham gia vào Tổ chức Gia Đình Phật Hóa Phổ. Ban Hướng Dẫn Trung Việt Gia Đình Phật Hóa Phổ thành lập một Đoàn Nữ Phật Tử lấy tên là Hương Trang với hình thức tổ chức và lề lối sinh hoạt thích hợp cho lứa tuổi Thanh nữ, hội họp và sinh hoạt tại trụ sở của Hội Phật Học Trung Việt, số 1B đường Nguyễn Hoàng, Thuận Hóa (Cố đô Huế).
Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang do chị Tâm Chánh – Hoàng Thị Kim Cúc đảm trách, các Đoàn viên nòng cốt lúc bấy giờ có chị Đoàn, chị Nhơn, chị Ninh, chị Khương, chị Thảo, chị Đoàn Kim Cúc…,
Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang đã sinh hoạt sôi nổi, xuất sắc và rất có hiệu quả. Ngoài lễ bái, tu học và sinh hoạt định kỳ, Đoàn Hương Trang thường mở các quán cơm chay trong các ngày lễ Phật Đản, lễ Vu Lan ở chùa Từ Đàm, chùa Diệu Đế, vừa mang tính chất phục vụ cúng dường, vừa có thể gây chút quỹ nho nhỏ cho hoạt động.
Thực tế không chánh danh nhưng có thể nói đây là một Đoàn nữ Huynh Trưởng đầu tiên trong Tổ chức GĐPT. Chính các Đoàn viên nòng cốt trong Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang về sau là những chị Trưởng hướng dẫn cho Đoàn Thiếu Nữ Liên Hương, thành lập vào năm 1953.

ĐOÀN THIỆN SINH
Sau sự thành công với Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang qua sự dìu dắt của chị Hoàng Thị Kim Cúc trong giai kỳ trước, sau Đại Hội Gia Đình Phật Hóa Phổ toàn quốc 1951 cải đổi danh xưng (tức Đại Hội Huynh Trưởng GĐPTVN lần thứ nhất), vào năm 1952 và 1953 Ban Hướng Dẫn GĐPT Thừa Thiên thành lập 2 Đoàn Thiếu Nam, Thiếu Nữ, Đoàn nam mang tên là Đoàn Thiện Sinh (cũng có anh chị gọi là Đoàn Nam Phật Tử Thiện Sinh), Đoàn nữ có tên là Đoàn Liên Hương (cũng gọi là Đoàn Thiếu Nữ Liên Hương).
Đoàn Thiện Sinh do Huynh Trưởng Đặng Ngọc Lựu và các Trưởng: Nguyễn Duy Thu Khiết, Hoàng Anh Cung phụ trách, quy tụ các Phổ viên Gia Đình Phật Hóa Phổ cũ tại Huế làm nòng cốt cùng các Đoàn viên Gia Đình Phật Tử mới đã có nề nếp. Thời kỳ này Đoàn Thiện Sinh đã đóng góp rất tích cực cho sinh hoạt chung của Gia Đình Phật Tử trong giai đoạn mới hoán cải danh xưng.
Với một chương trình được chuẩn bị chu đáo nên Đoàn Thiện Sinh đã tạo được sinh khí và sinh hoạt điều hòa. Đoàn viên được tổ chức tu học và sinh hoạt lưu động. Giờ học Phật pháp thường do quý Tôn túc Tăng-già, quý Ni sư giảng dạy, các bộ môn Tinh thần và Hoạt động chuyên môn khác thì đích thân quý anh chị trong Ban Hướng Dẫn phụ trách. Mỗi hai tháng có một kỳ tu Bát Quan Trai.
Do được tu học và đào luyện một cách thuần túy, nghiêm cẩn như vậy nên các Đoàn viên tiến bộ rất nhanh, chỉ trong khoảng thời gian từ 6 tháng đến một năm, Đoàn viên Đoàn Thiện Sinh đã có thể được tăng phái đến các đơn vị Gia Đình giúp ‘cầm Đoàn’ một cách vững vàng. Có thể xác quyết đây là mô thức huấn luyện Huynh Trưởng dài hạn rất hiệu quả. Tuy vậy, không như Đoàn Liên Hương, tình hình các nam Đoàn viên bị ảnh hưởng bởi tuổi “động viên” vào quân đội cũng đã gây ra những khó khăn về nhân sự cho Đoàn Thiện Sinh không ít.

ĐOÀN LIÊN HƯƠNG
Đoàn Thiếu Nữ Phật Tử Liên Hương cũng do chị Hoàng Thị Kim Cúc đảm trách cùng với sự hướng dẫn của các Đoàn viên nòng cốt của Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang biệt phái qua như các chị: Tịnh Nhơn, Tuy An, Quỳnh Hoa, Lệ Minh, chị Đào… Cũng như Đoàn Thiện Sinh, Đoàn Liên Hương chủ yếu quy tụ Thiếu Nữ tại các Gia Đình Phật Hóa Phổ cũ cùng các đơn vị Gia Đình Phật Tử đã thuần thục tại Huế làm Đoàn viên cốt cán cho Đoàn.
Đoàn tu học và sinh hoạt hằng tuần, được quý anh chị Ban Hướng Dẫn, nhất là quý chị nữ Ban viên tận tâm hướng dẫn, đào luyện về Tinh thần, Đức dục, Chuyên môn, nhất là các bộ môn về Nữ công và Gia chánh. Đặc biệt về môn Giáo lý, bên cạnh chư Tôn túc Tăng thâm hiểu Phật pháp giảng dạy, truyền trao, Đoàn Liên Hương được chư Tôn túc Ni như Ni sư Thích Nữ Viên Minh, Ni sư Thích Nữ Diệu Không, Sư cô Thích Nữ Thế Thanh, Sư cô Thích Nữ Thể Quán… ưu ái nhận phần Cố vấn Giáo hạnh và cần mẫn giáo dưỡng về giáo lý Phật-đà rất thấu đáo, kỹ lưỡng.
Đoàn Liên Hương thực sự đã đào tạo ra rất nhiều Huynh Trưởng nữ xuất sắc để cung ứng cho nhu cầu phát triển của phong trào Gia Đình Phật Tử càng ngày càng lớn mạnh lúc bấy giờ và sau đó. Cho đến hiện nay, những nữ Huynh Trưởng ưu tú lão thành còn lại trong nước và ra đến cả hải ngoại, một số lớn đã từng là những “em” Đoàn viên son trẻ của Đoàn Thiếu Nữ Liên Hương năm xưa…

Để tường tận thêm về quá khứ và hiệu quả các Đoàn này đã từng đem lại cho Tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam, xin cung cấp thêm dưới đây bài viết của một chứng nhân từng là thành viên Đoàn Liên Hương năm xưa ấy nay đã ngoại bát tuần. Bài do tác giả viết theo yêu cầu của Huynh Trưởng chủ biên Ban Biên Tập đặc san “Gia Đình Phật Tử Việt Nam 50 Năm Xây Dựng” và đã được đăng tải năm 1995:
ĐÂY, LIÊN HƯƠNG
Vương Thúy Nga
oOo
Thật là thú vị khi nói về tuổi thơ của mình, nhất là khi tuổi thơ ấy lại được nuôi dưỡng trong môi trường GĐPT và bên cạnh những người chị thân thương, tuyệt vời.
Em còn nhớ rất rõ hồi đó, khoảng 1952-1953, chúng em là Đoàn sinh của Đoàn Thiếu Nữ ở các GĐPT Hướng Thiện, Gia Thiện, Hương Đạo v.v… Huynh Trưởng nữ rất hiếm, mà không những chị Trưởng khan hiếm thôi đâu, các anh Huynh Trưởng cũng thiếu nhiều, hình như vì họ bị động viên – tức đi lính đó). Chị Cúc đứng ra lập Đoàn Thiếu Nữ LIÊN HƯƠNG, coi như Đoàn Thiếu Nữ của Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên: chị là Đoàn trưởng và bên cạnh chị là những chị Đào, chị Nhơn, chị Tuy An, chị Quỳnh Hoa, chị Lệ Minh v.v. và v.v… Chị này đi thì có chị khác thay vào hết lòng hướng dẫn đàn em trên con đường học Phật. Bên ngành Nam thì anh Lựu đứng ra lập Đoàn THIỆN SINH nhưng sau này Đoàn Thiện Sinh bị lu mờ vì mỗi anh một ngả, không còn đông đúc như ban đầu, đó phải chăng là lý do mà anh Lựu ghi trong bài điếu văn anh viết cho chị Cúc: “Đoàn nữ Liên Hương của chị thì xanh tươi còn Đoàn nam Thiện Sinh của em thì tan tác” – bài điếu văn này anh Đăng thuộc, còn em chỉ “diễn ra văn xuôi” 2 câu có Liên Hương trong đó thôi).
Trở lại Đoàn Liên Hương của chúng em anh nhé! Ban đầu chúng em còn ngơ ngác phân biệt: đây Gia Thiện, Hướng Thiện; đó Hương Đạo, An Láng, Chơn Trí, Tịnh An… nhưng sau đó chúng em chỉ còn là Sen Trắng, Xanh, Vàng, Hồng v.v… của Đoàn Thiếu Nữ Liên Hương mà thôi. Em còn nhớ do sự ưu ái của quý Thầy Cố vấn Giáo hạnh và các anh Huynh Trưởng dạy chúng em, Đoàn Liên Hương có đến 2 bài ca chính thức, một của Thầy Thiên Ân và một của anh Hoàng Cang. Bài của anh Cang còn lưu truyền cho tới bây giờ vì nhạc trẻ trung và lời nhẹ nhàng, bài của Thầy Thiên Ân – anh Văn Giảng phổ nhạc cũng rất hay và ý nghĩa nữa; vì tiếng reo (hay khẩu hiệu) là TIN nên có 2 câu trong bài đó mà em quá thích: Người Thiếu Nữ chuyên luyện đức tin, tin đẹp tin lành, hòa cùng tin sáng, đời ta, ta cải tạo, đạo ta, ta tu hành, Đoàn ta, ta xây dựng v.v… nhưng lời và nhạc rất trang trọng đậm màu nghi lễ nên chúng em chỉ hát trong những dịp có đông quan khách, còn lễ Đoàn hàng tuần chúng em hát bài của anh Cang. Chúng em được học Phật pháp với Thầy Thiên Ân, Sư cô Thế Thanh, Sư cô Thể Quán, Sư bà Viên Minh, Sư bà Diệu Không…, quý vị thay phiên nhau hằng tuần đến giảng cho chúng em và nhờ đó chúng em được may mắn nếm mùi pháp nhũ sớm hơn các bạn đồng tuổi. Nữ công gia chánh và Hoạt động thanh niên thì đã có các chị: chị Đào, chị Tịnh Nhơn, chị Tuy An, chị Quỳnh Hoa…
Chúng em học hằng tuần và khi nào sinh nhật Đoàn, sinh nhật Chúng thì thực hành, mời mọi người tham dự để cho điểm. Chúng em sinh hoạt rất hăng. Cờ danh dự luôn luôn ít khi Chúng nào giữ được liên tiếp 2 tuần. Mỗi tháng chúng em có một ngày trại để ôn tập Nữ công gia chánh, Chuyên môn và Hoạt động thanh niên và mỗi 2 tháng có một ngày tu Bát Quan Trai. Ngày tu Bát Quan Trai thường ở Hồng Ân, còn trại hằng tháng thì thường ở Tường Vân hay Từ Hiếu, sáng đi chiều về. Nhờ những dịp này, chúng em được thăm quý Sư cô, quý Thầy, quý Ôn… và bây giờ nghĩ lại thấy mình thật đại phước mới được gặp và chiêm ngưỡng quý vị ấy, mỗi người một vẻ, một phong thái khác nhau, không ai giống ai nhưng thiền vị nơi họ thật sáng ngời làm tươi mát không gian chung quanh. Chúng em quây quần quanh Sư bà Diệu Không hay Sư cô Thể Quán hay Hòa thượng Trúc Lâm nghe giảng kinh Phổ Môn, kinh A Di Đà hay nghe kể chuyện. Nghe nói Ôn Trúc Lâm trị ma rất tuyệt, em thường nhìn Ôn chăm chú và thấy cặp mắt sáng như sao của Ôn đến người cũng phải khiếp đừng nói là ma. Chúng em có rất nhiều kỷ niệm với quý Ôn, quý Thầy, quý Sư bà, quý Sư cô… Ôn Tường Vân thì chúng em xin phép về vào chào Ôn, Ôn thường hạ trái cây trên bàn Phật xuống cho ăn và dạy bảo (trong ngày có gì sai Ôn “quở” rất nhẹ nhàng mà chúng em sợ thấu xương, và không bao giờ dám tái phạm, thậm chí còn nhớ mãi cho đến bây giờ). Những ngày tu Bát Quan Trai ở Hồng Ân cũng là những ngày khó quên trong cuộc đời. Những lóng ngóng vụng về trong buổi Quá đường (thọ trai buổi trưa) cũng như những giờ Tĩnh tâm, mỗi người ngồi một góc bên hồ sen Hồng Ân, những đêm trăng sáng mà nhằm giờ Tĩnh tâm cũng không được nói chuyện v.v… Tất cả để lại trong lòng chúng em biết bao những kỷ niệm êm đềm; chúng được in sâu vào tâm khảm chúng em mà dễ chừng như giờ đây chỉ cần mở máy là tất cả cùng hiện ra như TV, cassette hay radio vậy đó.
Chúng em sống với nhau bên cạnh sự chăm sóc về cả trí tuệ lẫn tâm tư tình cảm của các Chị, quý vị Cố vấn Giáo hạnh và các Anh như anh Từ, anh Thiều, anh Hy, anh Nhu, anh Giảng v.v… Các chị tập cho chúng em sống tinh thần ‘Hàng Chúng Tự Trị’ nhưng luôn luôn đứng sau lưng các Chúng trưởng khuyến khích, giúp đỡ và giải quyết kịp thời những khó khăn, vướng mắc của các Chúng. Đoàn chúng em có 3 bậc học Hướng Thiện, Sơ Thiện và Trung Thiện, bậc Trung Thiện phần lớn là Chúng trưởng săn sóc và giúp đỡ các bạn trong Chúng mình. Vào khoảng năm 1957-1958, khi chúng em đang học Chánh Thiện thì các GĐPT dần dần củng cố lại được ngành Nữ và thiếu Huynh Trưởng trầm trọng, thế là chị Cúc và Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên quyết định cho chúng em, một số Liên Hương lúc ấy được lên đường nhận nhiệm vụ là: Nhàn, Lệ Chi, Hồng Hoa, Thúy Hoa, Mộng An, Kim Chi, Thúy Nga…, một số các bạn như Ngọc Lan, Bạch Tuyết, Đào Yến… vì đi học xa nên đã từ giã Liên Hương trước ngày chúng em phát nguyện đi làm Huynh Trưởng. Chúng em thật sự đã lấp được vào chỗ thiếu Huynh Trưởng nữ trầm trọng của Thừa Thiên, Đoàn Thiếu Nữ của các Gia Đình đã kịp thời được chi viện Huynh Trưởng nữ. Chúng em được Ban Huynh Trưởng các Gia Đình đón tiếp rất nồng nhiệt và chân tình. Thậm chí có nhiều chị trưởng Liên Hương làm dâu ở đó luôn, như Thúy Hoa và Hồng Hoa về GĐPT Ba La Mật, sau Hồng Hoa làm dâu ở Ngọc Anh, và Thúy Hoa trở thành Liên Đoàn trưởng phu nhân (hồi đó Hồ Viết Đốc làm Liên Đoàn trưởng GĐPT Ba La Mật).
Một số trong chúng em sau này được xung vào các Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên, Quảng Ngãi, Bình Định… khi có dịp đến nơi sinh sống mới. Phần em, sau khi Thuận Hóa có đủ Huynh Trưởng nữ em lại lên đường đến Từ Đàm, nơi đang thiếu Huynh Trưởng nữ – lúc đó em đang là Ủy viên Thiếu Nữ Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên và Nhàn Ủy viên Oanh Vũ Nữ, còn Hồng Hoa và Minh Châu thì đang làm việc trong Ban Hướng Dẫn Bình Định. Đoàn Liên Hương chúng em được Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên “lượm lặt” từ các GĐPT, đem về nuôi. Chúng em lớn lên, làm việc cũng như học tập luôn luôn trong âm thầm lặng lẽ nên ít người biết đến và cả bản thân chúng em cũng không hay nhắc về “thân phận” mình. Do đó khi nói đến Đoàn Nữ Huynh Trưởng, người ta thường nhớ và nhắc đến các chị Đoàn Nữ Phật Tử HƯƠNG TRANG (trong đó có chị Đoàn, chị Nhơn, chị Ninh, chị Khương, chị Thảo, chị Đoàn Kim Cúc v.v…); em rất tiếc là không được biết tất cả các chị. Sở dĩ em được biết rõ Đoàn Nữ Phật Tử xuất sắc này là do được duyên may ở gần chị Cúc và hay đi theo chị thăm viếng các chị bận bịu gia đình riêng không sinh hoạt với Hương Trang nữa. Đoàn Nữ Phật Tử Hương Trang thường mở các quán cơm chay trong ngày Phật Đản, Vu Lan… tại các chùa Từ Đàm, Diệu Đế v.v… Các món chay của các chị thì khỏi nói, rất nổi tiếng ở Huế và ai đã được thưởng thức một lần thì nhớ đời và tính chuyện ăn chay trường không khó. Liên Hương chúng em tuy có được học Nữ công gia chánh nhưng còn quá vụng nên không làm được như các chị, chúng em chỉ tham gia những Trại huấn luyện với các anh chị lớn. Những Trại huấn luyện thực tập đầu đời Huynh Trưởng của chúng em là vào những năm 59, 60, 61, là những trại Lộc Uyển và A Dục ở Thừa Thiên và Quảng Trị (hồi đó còn gọi là Trại huấn luyện Huynh Trưởng Sơ cấp và Cấp I). Chúng em luôn là Huấn luyện viên “nhí nhất”, luôn miệng kêu Trại sinh bằng anh, bằng chị (còn bây giờ thì Trại sinh A Dục thường trẻ hơn con út của em và những anh chị em ấy còn ngại kêu em bằng chị nữa, chỉ thích kêu “cô”!). Với tư cách Ủy viên ngành trong các Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên, Bình Định… Nhàn, Hồng Hoa, Ngọc Lan và em, chúng em tổ chức Trại huấn luyện Chúng trưởng Ni Liên cho toàn tỉnh cũng như ngày Hạnh cho Ngành Nữ. Vào giai đoạn này chúng em được anh Từ giới thiệu hai Bảo huynh là anh Đằng và anh Luyện. Hai anh đã hướng dẫn, khuyến thích, giúp đỡ chúng em rất nhiều trong các kỳ Trại huấn luyện hay Họp bạn Ngành Nữ liên Gia Đình và mãi cho đến sau này em luôn thấy các anh là những người anh, người thầy của mình không chỉ trong lĩnh vực chuyên môn của GĐPT mà còn trong nhiều lĩnh vực khác, và cả trong cuộc sống hằng ngày trước mặt. Em chân thành ghi ơn các anh cũng như các anh chị của chúng em đã được quen biết trước ở Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên vậy.
Năm 1961, em giữ Ủy viên Thiếu Nữ Ban Hướng Dẫn Trung Phần, được đi theo chị Cúc mở Trại huấn luyện A Dục nữ ở Quy Nhơn, tại trường Mai Xuân Thưởng. Ban Quản Trại toàn nữ, có chị Mười (Đà Lạt), chị Chung (Đà Lạt) và 3 Liên Hương chúng em: Hồng Hoa, Minh Châu, Thúy Nga. Ban Giảng Huấn thì có thêm các anh Minh, Châu, Cang, Đốc… và các anh trong Ban Hướng Dẫn Bình Định. Chị Cúc nói Trại này đánh dấu sự trưởng thành của chúng em đó anh ạ, và nó cũng để lại trong lòng chúng em thật nhiều kỷ niệm khó quên. Vào những năm 60, 61 Ngọc Lan và Bạch Tuyết đã tốt nghiệp và ra trường, nhận việc ở Huế nên lại tiếp tục sinh hoạt trong Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên, Liên Hương chúng em lại được làm việc bên nhau và bên cạnh chị Cúc; chúng em được các anh chị trong Ban Hướng Dẫn tin tưởng và thương mến hết lòng.
Sau 75, tình hình đất nước thay đổi, Liên Hương chúng em cũng chung số phận “chiếc lá giữa dòng”, người còn kẻ mất, người ở lại kẻ ra đi trôi dạt khắp bốn phương trời, nhưng trong lòng, em nghĩ rằng chúng em vẫn bên nhau. Năm 1990, chị Tuy An về thăm nhà, chúng em được tin là tụ tập nhau ngay ở nhà Lệ Chi và chị Thảo để mời chị An đến dự buổi họp mặt mặc dù chỉ liên lạc được: Ngọc Lan, Nhàn, Lệ Chi, Như Túy, Như Ngoạn, Tuyết Nhung, Thúy Nga, và chị em tâm tình đến khuya, sau đó các bạn còn tới thăm chị An tại nhà chị Huệ – anh Cang nữa. Từ đó đến nay chúng em vẫn còn liên lạc với nhau; trong nước thì còn: Nhàn, Ngọc Lan, Hồng Hoa, Thúy Hoa, Như Túy, Như Ngoạn, Tuyết Nhung, các bạn đang ở Sài Gòn, Tường Chi thì ở Huế. Đã ra nước ngoài như: Lệ Chi, Mộng An, Quy Nhơn, Thúy Nga (Mỹ), Bạch Tuyết, Tố Lan (Canada). Các chị Trưởng của Liên Hương ngày xưa thì có: Chị Đào, chị Tuy An, chị Lệ Minh, chị Mộng Liên (Mỹ), chị Quỳnh Hoa (Canada); em chưa liên lạc được với các chị Mộng Liên, Quỳnh Hoa, Lệ Minh cũng như với bạn Mộng An, chỉ nghe tin tức qua bạn bè thôi.
Thời gian thật thoáng qua như một giấc mộng, mới đó mà đã hơn 40 năm rồi, anh có tưởng tượng nổi không? Ngày nào của những năm 50 em qua nhà chị Cúc làm dây hoa và tràng hoa cúng dường Phật Đản, thấy anh Tuân còn trẻ măng, khi thì em thấy anh mặc đồng phục GĐPT, khi thì đồng phục Sĩ quan Việt Nam Cọng Hòa, mặc cái gì cũng oai và toát ra sức sống tràn đầy, đang lên…, bây giờ thì tâm tính anh vẫn thế nhưng miệng thì luôn xưng “ông già” này “ông già” kia… Tuy nhiên qua những “ông già” đó, em vẫn nhìn và thấy được người anh Trưởng của chúng em ở những ngày tháng xa xưa đó. Thời gian quả là không có thực tính phải không anh? Những chuyện cách đây hơn 40 năm nhưng ở một thời điểm nào đó của ngày hôm nay, mình lại thấy như nó đang xảy ra, đang hiện hữu, có lẽ đó là sự nhiệm màu vi diệu của đời sống mà ta không thể nghĩ bàn, phải không thưa anh? Với trí nhớ mà em không dám tự hào, em xin ghi lại đây những gì em còn nhớ về Liên Hương của chúng em, mà mỗi sự việc kèm theo rất nhiều kỷ niệm, em không thể nào ghi hết ra đây. Em sẽ gởi đến các anh chị và các bạn Liên Hương em còn liên lạc được bài viết này để xin được sửa chữa bổ sung và điều chỉnh những danh từ đã thay đổi qua thời gian; cũng để hoàn thành trách nhiệm viết bài mà anh giao phó.
Em xin kính chúc anh và các bạn một mùa vía Quan Thế Âm tràn hương từ bi và một mùa Vu Lan an lành giải thoát. Em về thăm mẹ nhằm mùa vía Quan Thế Âm và Vu Lan nên không gởi bông hồng cho anh và các bạn được, nhưng bên kia bán cầu em luôn nhớ quý vị và xin cầu chúc mãi tinh tấn hăng say như lúc ban đầu.
Kỷ niệm 75 năm danh xưng GĐPTVN 1951-2026
QUANG MAI sưu lục và biên soạn.