Sự quán thấy của Đức Phật về thế giới – Bài 9 (Q.1 – Ph.2 – Ch.2 tiếp theo)

SỰ QUÁN THẤY CỦA ĐỨC PHẬT VỀ THẾ GIỚI Hoang Phong chuyển ngữ oOo Lời Đức Phật Này các tỳ-kheo (các đệ tử của Đức Phật), có hai thể loại người vu khống Tathāgata (‘Như Lai’ / một trong các danh hiệu của Đức Phật). Họ là những ai? [Trước hết] họ là những người giải thích những điều mà Tathāgata không hề nói, hoặc chưa bao giờ nói, như là những điều do chính Tathāgata nói, hoặc từng nói. Và [sau đó] là những…

Kẻ dốt hay cãi

Cả bọn tranh cãi gay gắt một hồi, không ai nhường ai, cho đến lúc tất cả đều giận dữ, bực tức, rồi họ xô vào ẩu đả, đánh đập, đâm chém nhau, gây nên một trận hỗn chiến kịch liệt, càng ngày càng hăng máu hơn nữa…

Đại Tạng Kinh Nhập Môn – Phần 2: Kinh điển Trung Hoa

Đặc điểm của Phật giáo Trung Hoa là vai trò quan trọng của việc phiên dịch kinh sách; nhiều vị Tăng sĩ nổi tiếng kiêm dịch giả như Cưu Ma La Thập (Kumarajiva), Chân Đế (Paramartha), Bất Không (Amoghavajra), Huyền Trang, v.v…, đã xuất hiện. Vì quý Ngài tinh thông tất cả ba ngành kinh, luật và luận của Đại Tạng Kinh nên được tôn xưng là “Tam Tạng Pháp Sư”…

Đại Tạng Kinh Nhập Môn: Nguồn gốc Đại Tạng Kinh

Lúc đầu, kinh điển Phật giáo gồm hai bộ chính là “Kinh” và “Luật”. “Kinh” ghi lại giáo lý của Đức Phật, “Luật” là những giới luật mà Đức Phật đã chế định cho hàng Tăng nhân tu hành tại các tự viện. Về sau này có thêm những lời chú giải về kinh và luật đó, và được gọi chung là “Luận”. Kết quả là có 3 bộ sách gồm Kinh, Luật và Luận, tức là “Tam Tạng” (Tripitaka).