Khói trầm vương áo
Anh đi rồi lá hoa buồn cúi mặt
Tiễn đưa anh không chỉ là nước mắt
Cả muôn người đều héo hắt con tim
Cánh rừng Lam giờ đã vắng tiếng chim
Không còn hát trên bầu trời như thị
Cảm ơn anh, cảm ơn người nhạc sĩ…
Anh đi rồi lá hoa buồn cúi mặt
Tiễn đưa anh không chỉ là nước mắt
Cả muôn người đều héo hắt con tim
Cánh rừng Lam giờ đã vắng tiếng chim
Không còn hát trên bầu trời như thị
Cảm ơn anh, cảm ơn người nhạc sĩ…
Một giọt nước không làm xanh đám cỏ
Một tấm lòng tuy nhỏ vẫn hơn không
Đã bao lần nghe tiếng khóc dòng sông
Đời giông bão thương cánh đồng cỏ dại
Niềm trắc ẩn xót vì bao ngang trái
Bão lũ tràn tê tái cả miền Trung…
Canh cánh đêm thâu giấc mộng tàn
Bâng khuâng nếu giữ sợi thời gian
Buồn vui như nước trôi xuôi mãi
Lặng lẽ duyên đời hợp rồi tan
Đến khi tâm khởi rực ánh vàng
Chiếu rọi muôn loài khắp thế gian…
TIẾC anh một cội Lam già
ANH về cõi Phật, Ta-bà nhớ thương
NHẬT soi Trí – Dũng kiên cường
HỒNG thêm trang sử dọc đường em đi…
Linh khí còn đây! Linh vị đây!
Trăm năm đĩa gỗ có hao gầy?
Hùng tâm dũng trí lưu anh khí
Bất tử thiên thu với đất trời…
Núi sông mình đẹp như tranh
Vì cơn bảo lũ trở thành thê lương
Qua vùng Quảng Trị yêu thương
Thừa Thiên thôn xóm phố phường đìu hiu
Quảng Nam bão lũ tiêu điều
Người ơi Quảng Ngãi chín chiều ruột đau…
Bước chân về lại Miền Trung
Nỗi đau thương cảm vô cùng xót xa
Đất lành bão lũ tràn qua
Gây nên thảm cảnh cửa nhà xác xơ
Bao người sống cảnh bơ vơ
Bao nhiêu ước vọng bây giờ còn đâu…
Giăng mắc sương mù phủ bốn phương
Miền Trung khúc ruột quá là thương
Bốn mùa nắng gió, ào mưa bão!
Lũ đến từng cơn khổ hết đường…
Nguyên Hạnh, Nguyên Hoành, út Quãng Hoa.
Diệu Quang, Tâm Thể, Quang Mai nhà.
Trên đường tin báo bão lũ truồi núi.
Báo tiếp tin Anh xả tuổi già…
Bảo tố ơi thôi xin đừng đến nữa
Để mọi người đở khổ, bớt lầm than
Đau thương nhà cửa điêu tàn
Con xa cha mẹ, vợ chồng biệt ly
Mắt buồn nhỏ lệ sầu bi
Chấp tay niệm Phật từ bi độ người…