Chiều nghĩa trang
Chiều nay trăng gác đầu non
Thấy hình bóng mẹ vẫn tròn như trăng
Trăng vàng rọi xuống bên lăng
Mẹ ơi con đã ăn năn muộn màng
Một mình con giữa nghĩa trang
Lòng nghe cô quạnh vô vàn mẹ ơi!…
Chiều nay trăng gác đầu non
Thấy hình bóng mẹ vẫn tròn như trăng
Trăng vàng rọi xuống bên lăng
Mẹ ơi con đã ăn năn muộn màng
Một mình con giữa nghĩa trang
Lòng nghe cô quạnh vô vàn mẹ ơi!…
Khen thay súc vật, chim muông
Mà lòng hiếu thảo còn hơn nhiều người
Đã sinh ra giữa đất trời
“Hiếu cùng cha mẹ” nhớ lời gấm hoa.
Con chim Oanh Vũ chính là
Tiền thân Đức Phật Thích Ca một thời…
…Phải nên nghĩ đến Bà liền
Bà từng là một Mẹ hiền đấy thôi,
Ngẫm xem quả đúng như lời…
Xưa kia Bà đã một thời dưỡng nuôi
Nuôi Mẹ ta suốt một đời
Rồi Mẹ ta mới là người nuôi ta…
Mẹ là Bồ Tát hóa thân
Như thanh lương nguyệt một vầng trên cao
Thiên thai đưa lối con vào
Giấc nồng bên gối hoa chào ánh dương
Suối nguồn sữa mẹ thơm hương
Mẹ cho con cả máu xương mẹ rồi…
Nói rằng thơ của Tuệ Sỹ hay hoặc không hay thì lố bịch. Chỉ có thể nói rằng thơ của Tuệ Sỹ đang được chúng ta đọc đi đọc lại nhiều lần và suy nghĩ lan man hoặc cảm nhận tùy hứng. Ít nhất có một người làm thơ đáng cho ta đọc giữa “sống chết giữa điêu tàn vờ vĩnh”, để cho chúng ta còn có được “một buổi sáng nghe chim trời đổi giọng…”
Một mình lẫm liệt hiên ngang bất khuất, dấn bước lên đường dưới gầm trời bão loạn cuồng si. Đi về đâu hỡi Long Thọ, Mã Minh, Thế Thân, hỡi Tăng Triệu, Bồ Đề Đạt Ma, Huệ Năng, hỡi Tô Đông Pha, Lý Hạ, Vương Duy, hỡi Duy Ma Cật, Thiện Tài, Thắng Man, hỡi Suzuki, Nietzsche, Heidegger… giữa điêu tàn tan hoang trên mặt đất?…
Họ bắn không van lơn
Họ chém không cúi lạy
Họ bắt cứ im lìm kéo nhau vào ngục tối
Vẫn cứ thế
Bất bạo động quê hương nhé!…
Năm 1976 nhà thơ say Vũ Hoàng chương của chúng ta đã lặng lẽ từ giã thế gian này giữa lúc bộn bề lo toan cơm áo, bỏ lại sau lưng nhiều luyến tiếc, bởi nếu ông còn sống có lẽ hôm nay Kỷ Niệm 50 Năm Pháp Nạn Phật Giáo Việt Nam có sự đóng góp tiếng nói của chính mình vào đại cuộc…
Trào nước mắt qua dòng tim tê tái
Chống hai tay cầu nguyện giữa thương đau
Ôi! Còn chi là đạo cả nhiệm mầu
Còn chi nữa, cửa thiền đang nhuộm máu…
Dân tộc ta không thể nào thua!
Đạo pháp ta đời đời xán lạn!
Dầu trải mấy qua phân ly tán,
Bị áp bức, phao vu, bội phản,
Nhưng vẫn còn núi, còn sông,
Còn chót vót mãi ngôi chùa.