Nhớ về nguồn cội
Xin được dành một phút trong lắng lòng,
Nhớ về bao gương sáng dệt nhà lam!
Nhớ bác Tâm Minh – Lê Đình Thám dày công,
Biến ước mơ Phật Giáo Đồ thành hiện thực.
Từ những bước chân của đoàn Đồng Ấu,
Đoàn Thanh Niên Đức Dục ra đời…
Xin được dành một phút trong lắng lòng,
Nhớ về bao gương sáng dệt nhà lam!
Nhớ bác Tâm Minh – Lê Đình Thám dày công,
Biến ước mơ Phật Giáo Đồ thành hiện thực.
Từ những bước chân của đoàn Đồng Ấu,
Đoàn Thanh Niên Đức Dục ra đời…
“Xuân vãn” là một trong những bài thơ mượn cảnh mùa Xuân, diễn đạt một cách sâu sắc lộ trình tâm linh vút cao của Điều Ngự Giác Hoàng – Trần Nhân Tông. Bài thơ tứ tuyệt ngắn ngủi nhưng bao hàm cả hai giai đoạn của đời Ngài…
Đã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Đã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều…
Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…
Thời gian lắng đọng cùng hồn người. Cảnh vật như cộng hưởng cùng tiếng chuông. Tất cả đều trở nên lung linh trầm mặc. Tiếng chuông chùa thi vị và đầy sức cảm hóa làm nảy sinh ra biết bao cảm hứng về âm nhạc và thơ văn, chan chứa chất liệu cốt tủy của tinh thần Phật giáo…
Từ Tịnh Tâm ngó về Thượng Tứ
Cờ tam tài phất gió tung bay
Tin đưa thất thủ Kỳ đài
Vào lúc đúng ngọ trưa ngày hai ba…
Hai bài thơ dưới đây của Ni Sư Thích Nữ Diệu Không mà chúng ta thường quen gọi thân mật là Sư bà Diệu Không, được đăng trên Liên Hoa Văn Tập trong số đầu tiên (số 1 – năm thứ Nhất) ký bút danh là D.K…
Đời người như bóng chớp, có rồi lại không; cũng như cây cối, mùa xuân tốt tươi, mùa thu thì khô héo. Mặc cho vận đời dù thịnh hay suy, đừng sợ hãi; vì sự thịnh suy cũng mong manh như giọt sương treo đầu ngọn cỏ…
Phú xuân con nước đôi dòng
Phật xuân thường trú trong lòng thế gian
Phật xuân là ánh trăng rằm
Đẹp cùng pháp giới, vượt tầm nhân sinh
Xuân về ta tụng tâm kinh
Mênh mông diệu nghĩa đại tình mở ra…
Người ta thường cho rằng đời người là trăm năm dài, nhưng dưới mắt Thiền sư chỉ là một giấc mộng, khi mang được hình hài này trong từng sát na sanh diệt vô thường chẳng khác nào như ánh chớp nháng lên trong hư không rồi phụt tắt…