Ảo ảnh

Núi rừng chợt ngát hương yêu
Trong tim chàng khúc tình reo tuyệt vời
Tiếng lòng bùng dậy chơi vơi
Sau cơn mê mệt ngủ vùi ngàn năm
Thần tình ái đã ghé thăm
Mũi tên định mệnh đã găm tim người…

Cô lái đò

Sóng vàng chợt vỗ dạt dào
Sư nghe vừa dứt bỗng đâu bật cười
Hình như đã ngộ thêm rồi
Ngước trông sóng nước êm trôi dập dình
Quay nhìn cô lái đò xinh
Cô đà biến mất bóng hình còn đâu!…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương V – Bài 35): Sự tinh tế trong các xúc cảm mộc mạc

Một số người có thể cho rằng xu hướng tu tập của Phật Giáo chẳng có gì liên hệ đến nghệ thuật cả; cả hai thứ ấy dường như không thể nào đi đôi với nhau được. Thế nhưng trên thực tế nghệ thuật là một phương tiện có thể tập trung và tinh tế hóa nghị lực của xúc cảm…

Có Niết Bàn không?

Mai này có kẻ hơn tôi
Đủ tài minh chứng rạch ròi trước sau
Cho anh hiểu được ra mau
Đất liền và nước khác nhau xa vời
Bấy giờ anh mới ngậm ngùi
Biết mình ngốc nghếch sống nơi hồ này…

Tiếp nhịp Tây Nguyên

Hằng Vang! Người mà Phật Tử xem là đàn anh khả kính, trọn đời chay lạt, phục vụ nghệ thuật âm nhạc cho tuổi trẻ đơm hoa. Là một trong những đàn anh tên tuổi hiếm hoi đi vào sử sách âm nhạc đạo Phật; từng được lãnh đạo GHPGVNTN trao tặng khen thưởng…

Tiểu thư Liên Hoa

Hạ về rực rỡ muôn hoa
Hồ sen tỏa ngát hương ra khắp vườn
Sắc phô đẹp đẽ lạ thường
Liên Hoa ngắm cảnh vấn vương tâm hồn
Cô lên giọng hát thật buồn
Hoa sen nở rộ cánh vươn đón chào…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương V – Bài 34): Virya hay nghị lực hướng vào điều thiện

Một dòng nước lũ đổ vào hàng ngàn kinh rạch sẽ mất đi sức mạnh của nó, cũng vậy nghị lực hướng vào vô số các đối tượng khác nhau sẽ khiến sức mạnh của nó bị phân tán. Tuy nhiên một chút nghị lực cũng có thể còn sót lại giúp chúng ta hướng vào việc tu tập…

Trái tim bình yên

Tiều phu vác búa hàng ngày
Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành
Về làm củi, bán loanh quanh
Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ
Cho nên bình thản tâm tư
Chẳng hề lo nghĩ xa như mọi người….