Phát Bồ-đề tâm
Tâm Bồ-đề là hạt giống sinh ra hết thảy Chư Phật; là ruộng tốt nuôi lớn các pháp trong sạch. Nếu phát khởi tâm nầy mà tu hành tinh tiến thì sẽ mau chóng thành Bồ-đề vô thượng…
Tâm Bồ-đề là hạt giống sinh ra hết thảy Chư Phật; là ruộng tốt nuôi lớn các pháp trong sạch. Nếu phát khởi tâm nầy mà tu hành tinh tiến thì sẽ mau chóng thành Bồ-đề vô thượng…
Nếu cây mai không chịu được một mùa đông với bao vùi dập tan tác của cái lạnh, của gió, của mưa dầm, thì làm sao kết được những cánh hoa mới lạ tinh anh…
Chúng ta đừng lầm lẫn giữa đắc pháp và đắc đạo, đắc pháp là tiến trình đưa đến ngộ đạo. Hành giả nắm được mấu chốt pháp hành, thường tinh tấn một cách miên mật, trong quá trình hành trì đó, trạng thái tâm sinh lý có nhiều chuyển biến tích cực…
…Có thứ hương thơm nuôi cả thân và tâm bất tận đó chính là Giới Đức. Thứ hương thơm đó mới có thể bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió; tiếng lành đồn xa. Nhưng giới không chỉ là giới. Giới còn là Định, là Huệ. Giới-Định-Huệ không chia cắt…
Với lời thọ ký của Phật Thích Ca cho Ngài A Dật Đa Bồ tát sẽ thành Phật kế tiếp với hồng danh Di Lặc Tôn Phật để các hàng Phật Tử nhiều đời kiếp đặt trọn một niềm tin nơi lời phú chúc qúy báu ấy mà mỗi độ Xuân về, trong đêm trừ tịch, Phật Tử khắp nơi nơi đều chắp tay cung thỉnh Phật Di Lặc ra đời, sẽ bày khai một đại hội Long Hoa diễm tuyệt…
Quý vị tu sĩ Phật Giáo không phải là những “người môi giới” giữa Thần Thánh và tín đồ như tu sĩ của một số tôn giáo khác tự nhận là có thể cầu xin Thần Thánh ban ơn giáng họa được. Chúng ta cần dùng trí tuệ để hiểu rõ con đường Giải Thoát của nhà Phật…
Có hai thái cực mà người đệ tử thường mắc phải, một là quá tôn sùng thầy mình, hai là coi thường thầy. Nói cách khác: một là ái nhiễm, hai là ngã mạn. Người nữ thường có tâm ái nhiễm và người nam thường có tâm ngã mạn…
Có những người rất thông minh, biết đủ loại giáo lý, biết về lý Trung Quán, Tánh Không, Bát Nhã, Hoa Nghiêm, Pháp Hoa, v.v… nhưng lại không biết mình có những tánh hư, tật xấu nào cần phải sửa. Do đó những cái lý cao siêu kia sẽ mãi mãi chỉ là lý như bao nhiêu triết lý khác, không giúp ích gì được cho việc tu hành chuyển hóa khổ đau…
Người ta thường xem phi-bạo-lực là một trong các phẩm tính tự nhiên của Phật Giáo. Điều này quả hết sức đúng. Thế nhưng sự phi-bạo-lực ấy có phải là một trong các mục tiêu hay chỉ là một phương pháp luyện tập chủ yếu của Phật Giáo?…
Chỉ khi nào chúng ta biết luyện tập con tim mình hầu giúp nó loại bỏ được tất cả những thứ thêm thắt, hủ hóa của nó thì khi đó chúng ta mới thừa hưởng được trọn vẹn những gì mà con tim có thể mang lại cho mình…