Tạm biệt Sen Trắng mến yêu
SEN TRẮNG là sân chơi để cây đạo thọ nở hoa nhân cách sai quả phạm hạnh gieo nhân lành trong Thanh Thiếu Đồng niên. Sen Trắng trao tư lương để Hành Giả Nhí lên đường bằng trái tim yêu thương…
SEN TRẮNG là sân chơi để cây đạo thọ nở hoa nhân cách sai quả phạm hạnh gieo nhân lành trong Thanh Thiếu Đồng niên. Sen Trắng trao tư lương để Hành Giả Nhí lên đường bằng trái tim yêu thương…
Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc…
Bước đến chốn tòng lâm lan nhã, chùa không to, Phật không lớn, vị Sư già giản đơn, ngồi trên chiếc chỏng tre, đi lại chân mang đôi guốc gổ, ấm chè xanh với lồng ấp vỏ dừa, Thầy thuyết pháp bằng Thân Hành giản dị, bằng dáng đi, cách đứng, nằm, ngồi, xử kỷ tiếp vật thư thái thanh thoát trong thanh bần đạo hạnh ngát hương…
Thuyền đời tôi khẻ lao đao
Nhẹ tay anh đỡ tôi vào bờ an
Em cho tôi chút vững vàng
Đưa con thuyền nhỏ vượt ngàn trùng khơi
Hết rồi, cám cảnh chơi vơi!
Xin cho tôi gởi đôi lời tri ân…
Những bài viết về Tình Bạn chúng tôi đã đọc nhiều và Bạn Đọc gởi về Thư Viện GĐPT cũng nhiều. Không phải khó chọn lựa mà là khó lòng đăng hết vì bài nào cũng hay, bài nào chúng tôi cũng thích và nhiều bài đã khá củ được đăng tải nhiều nơi (nhưng vẫn hay!)…
Mỗi sáng mở cửa đón mặt trời, nàng gỡ trên then cài không ít những manh giấy đề thơ giắt vội. Có kẻ hẹn hò, có kẻ tán tỉnh, có kẻ nguyện liều chết mang nàng đi. Không dao động, nhưng những lời rủ rê đó như những mũi tên bắn không trúng đích, cứ lơ lửng vô hình ngáng ngang trong ký ức…
Danh hiệu “Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” cũng nhắc nhở chúng ta rằng, nay mình đã hiện diện danh xưng ra thế giới thì phải mở rộng tâm bao dung thế giới; làm việc phải nghiên cứu, sưu khảo ngang tầm với thế giới; chủ biên trong các đề tài phải tự làm mới mình, làm mới Trang Nhà GĐPTVN Trên Thế Giới…
Nhớ lại từ lúc còn là Đoàn Sinh, quả thật tôi có kính phục một vài anh, chị Huynh Trưởng nhưng tuyệt đối tôi không hề mơ ước được làm Huynh Trưởng. Vì sao? Vì tôi thấy các anh chị cực quá mà chẳng được ai khen…
Tôi đến, nhục thân anh nằm đó, tôi thắp hương đảnh lễ hỏi anh: Có ai cù rũ không nào? Tôi không có gì cho anh nhưng tôi có gươm báu loại bố ma trừ tà thứ thiệt, tôi thi thiết tụng đọc anh nghe. Tôi cũng trao hành trạng hộ mạng cho anh đó là kinh Bát Đại Nhân Giác và cũng là hành trang đưa tiễn anh lên đường…
Bất chợt Anh đứng phắt dậy và “a” lên một tiếng và đưa tay bắt tay tôi cứ như mới gặp mặt vậy, tôi vội đưa hai tay ra bắt tay Anh mà như không thể nói được lời nào! Phải chăng là phản xạ có điều kiện mà hai tay tôi đưa ra vậy, vì cử chỉ của Anh quá bất ngờ nên khiến tôi ngỡ ngàng trong phút chốc….