Vu Lan về những phương trời

Mùa thu tháng Bảy đang trở mình mang theo những ngọn gió thơm mát của làn hương đất trời. Ánh dương cũng rộng dần theo cánh cò bay ngút ngàn, về nơi cuối trời thênh thang. Mẹ của con vẫn còn đâu đó trong muôn cõi ngân hà mà con chưa thể có khoảng lặng để cùng mẹ bước vào thế giới như nhiên….

Niệm khúc Vu Lan

Có hôm trên con phố nhỏ, lác đác hàng ngàn cánh hoa phượng vàng, tôi chợt nhận ra rằng mẹ là tình yêu, thứ tình yêu ngọt ngào nhất trong đời, chỉ đến một lần bên ta và lòng mẹ mở ra trước mắt tôi. Phận làm con khi nghĩ về tình mẹ thiêng liêng, lấy gì đền trả cho hết công đức sâu nặng như biển rộng rì rào với sóng muôn năm…

Trò chuyện với Thiền sư Nhất Hạnh quanh bài tùy bút Bông Hồng Cài Áo

… Nhân mùa Báo Hiếu năm nay – PL.2557 – Thư Viện GĐPT xin tái đăng lại cuộc phỏng vấn nói trên để độc giả có dịp tìm hiểu thêm (hoặc nhìn lại) sức lan tỏa của một ý niệm tuy ban đầu là vô tình mà đã hình thành một “phong trào” độc đáo, chỉ vì ý niệm ấy là hiếu tâm của bất kỳ người con nào dành cho cha, cho mẹ…

Lòng biết ơn Mẹ

Chúng tôi được đạo hữu Tâm Minh – Ngô Tằng Giao chuyển cho bài viết này với nhã ý gởi bài sớm cho mùa Vu Lan báo hiếu, nhưng nhân dịp các Tân Khoa Sinh Viên vừa có kết quả thi Đại Học – Cao Đẳng, chúng tôi muốn mượn bài này tặng cho các em – và các bậc cha mẹ các em nữa – vì thiết nghĩ, với người Phật Tử chúng ta, lễ Vu Lan thì có ngày, nhưng ngày nào với chúng ta cũng nên là ngày Báo Hiếu…

Bài ca Hiệp Kỵ

Bàn tay thưa nào che được mắt thánh! Côn đồ nào thường tại giữa thiên thanh! Chúng ta nào phải kẻ thông manh, nhưng tuyệt đối không chơi trò gió lá. Bởi anh chị em và tôi đâu phải phường xa lạ. Cùng Quốc Tổ, cùng là đều con Rồng cháu Tiên. Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau…

Ký ức tuổi thơ

Nhưng kìa…
Ở đâu ra con bé thế nầy? Tưởng nó tính cuỗm con chim chiến tích của tôi, tôi chạy lại tính quát cho một trận. Nhưng… tôi bổng chựng lại như đạp phải lửa. Một cái rùng mình! Rồi một cái gì như làn sóng điện chạy dọc sống lưng tôi, nhưng cảm giác lạnh buốt…

Di bút nhạc viết tay trên giấy lịch block của Cố Huynh Trưởng – Nhạc sỹ Hoàng Cang

Nhìn món quà quá ư kỳ công nên trở thành quý giá, chúng tôi không ai cầm được nước mắt tuy lúc bấy giờ tôi chưa biết đó là chữ anh viết, khuông nhạc anh kẻ, note nhạc anh điền hay anh nhờ con, cháu viết. Có điều rõ ràng là 28 bản nhạc và nhất là cái phong bì đặc biệt gói trọn 28 bản nhạc đó đã dung chứa tình cảm dạt dào anh dành cho GĐPT Xuyên Mộc (hay cho cả GĐPTVN?)…

Chiếc tủ thờ Nhật Bản

Rất khác với cách thờ của nhiều nước, hình ảnh đức Phật được tôn trí lúc nào cũng có thể nhìn thấy, tủ thờ Phật của người Nhật luôn được đóng cửa lại, chỉ mở ra khi lễ Phật và một số ngày trọng đại. Với phương pháp của Nhật Bản, giây phút mở cánh cửa, người Phật Tử đã chuẩn bị tâm hướng về đức Thế Tôn…

Người canh giữ tiếng chuông Phật Học Viện Hải Đức – Nha Trang

Tiếng chuông trong hiện thực hay trong văn học đời nào cũng hiện hữu thì Phật Giáo Việt Nam vẫn tồn tại. Chỉ riêng Phật Học Viện Hải Đức Nha Trang, dù thịnh hay suy, tiếng chuông sớm khuya vẫn không hề gián đoạn, hay tắt lịm giữa đêm tối vô minh…