"Nghe kinh" – Một văn liệu Phật học sinh động

Với tính chất gợi hình trong thi ca, mà từ ngữ “nghe kinh” đã được dùng theo ngả nhân cách hóa và trở thành một văn liệu Phật học sinh động: Ở đây, trong khung cảnh trang nghiêm, thanh tịnh, không chỉ có con người mà cả các loài vật khác cũng cùng được nghe kinh…

Câu chuyện một đêm giao thừa

Đứng chờ đò ở bờ sông Năm Căn, chị cảm thấy nôn nao trong lòng vì một chốc nữa đây chị sẽ được gặp lại mẹ sau một năm dài xa cách. Chị mơ màng nghĩ đến tối hôm nay chị sẽ trịnh trọng đặt lên bàn thờ chai rượu dâu Đa Lạt pha phẩm đỏ và hương dâu hóa học cạnh bên chiếc nón hoen ố mồ hôi để cúng cha…

Lời chúc đầu năm

Lại một mùa xuân nữa về trên quê hương xứ Việt, những buồn vui theo ngày tháng đã đi qua, trong anh trong chị trong em, những nổi lòng thao thức đã khoác lên vai sứ mệnh với trách nhiệm đi làm sứ giả của tình thương…

Nói với người trong ảnh

Năm tháng cứ triền miên xuôi mãi, dòng lịch sử đã uốn quanh, cái cảnh biển dâu của cuộc đời, cũng bao nhiêu lần phong ba bão tố, cái tính hồn nhiên của bao tâm hồn trẻ thơ ngày nay đã không còn nữa! Nó đã thay vào đó cái ồn ào, biến động nó đã làm phai mờ một thời vang bóng thưở xưa…

Cảm tác (về chị Hoàng Thị Kim Cúc)

Chị Hoàng Thị Kim Cúc là nhân vật chính trong bài thơ “Dáng Đẹp Sông Hương” của nữ sĩ Tuệ Mai. Tuệ Mai đã ca ngợi và so sánh nét đẹp cao khiết thanh bạch của con sông đẹp như thơ và trầm mặc sâu sắc như triết gia với cái đẹp của tâm hồn người nữ Phật Tử, người chị lớn của Ngành Nữ trong đại Gia Đình Phật Tử Việt Nam…

Trên đường về nghe Thiền ca Phạm Duy

10 Bài Thiền ca ra đời đã trên mười năm, không rõ đã “giác ngộ” được cho những ai chưa, nhưng theo tôi, nó đã có một ảnh hưởng rất lớn đến những năm cuối đời của chính ông. Việc Phạm Duy đưa gia đình trở lại sống ở quê nhà là một biểu hiện của con người đã đến được ”bờ sông giác”. Ông đã tự thắp đuốc rọi sáng ”con đường về” của chính mình…

Dư âm một tiếng chuông chùa

Một tiếng chuông chùa vang vọng, dẫn con người vào chốn tĩnh tâm. Và đó cũng là mái che ân tình cho muôn nẻo đời người trong bao nhiêu biến cải của nhân tình thế thái…

Áo lam màu Huế

Mỗi lần nhớ Huế, tôi lại nhớ tới màu áo lam an bình, dịu nhẹ như khói, như sương, màu áo đó đã đưa tôi qua dòng sông vốn vô thủy vô chung của cõi hữu hạn để đến với bến bờ tâm thức tinh khiết, chảy trôi…

Những tháng ngày mầu nhiệm

Đã gọi là nhân duyên thì chẳng có gì để trói buộc cả. Cái gì phải đến để cho nó đến; cái gì đi hãy để cho nó đi. Hãy tập bình tâm khi mọi việc thay đổi đến với mình. Lúc ấy ta sẽ chẳng có gì để hy vọng và cũng chẳng có gì để thất vọng cả. Đời vốn là thế, thì Đạo cũng không ra khỏi sự chi phối của vô thường, sanh, trụ, dị, diệt được….

Một bông hồng trắng

…Tôi bèn quyết định đi mua một bó hoa hồng màu trắng và tìm tới viếng người quá cố theo như địa chỉ nhà quàn ghi trên báo. Tôi tới nơi. Bà mẹ trẻ nằm đó, trong quan tài. Một tay ôm một bông hồng màu trắng tuyệt đẹp cùng con búp bê. Một tay ôm tấm hình một đứa trẻ đặt trên ngực như ấp ủ yêu thương. Đó chính là hình đứa trẻ mà tôi đã gặp trong siêu thị…