Giọt nước mắt cảm ơn

Cô bé thấy chiếc xe taxi dừng bên đường không chút động đậy, giống như ba cô bé lái xe đến đợi trước cổng trường. Cô bé chỉ có 3 đồng để đi xe công cộng nhưng cô bé lấy tất cả để ngồi xe taxi, chỉ ngồi một trạm, sau đó đi bộ nửa giờ nữa về nhà, mặc dù đường rất xa nhưng cô bé vẫn thản nhiên đi…

Áo lam

Từ trong nhà, mẹ nói vọng ra, thúc giục, này con đi thắp hương bàn thờ Phật và ông ngoại đi con. Tôi dạ. Mẹ nhắc nhở, con gái lớn rồi, khoác cái áo lam rồi thắp nhang cho lịch sự. Tôi cười, mặc áo gì lịch sự là được mà mẹ, cần gì phải áo lam, miễn sao lòng mình thật sự thành kính thì thôi chứ!…

Tạm biệt Trang Nhà

Mình tự rút lui nhưng không phải là người bỏ cuộc, bởi bạn nhà văn trọng chữ ân tình. Xin kết nối yêu thương làm con diều mơ ước, tung lên trên cảnh đời ô trược, xả bỏ những muộn phiền, lên con thuyền Bát Nhã, sống hạnh không nhà, phát túc siêu phương…

Bài văn viết về cha của một học sinh lớp 10 làm rớt nước mắt cư dân mạng

Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc…

Giã biệt hành

Bước đến chốn tòng lâm lan nhã, chùa không to, Phật không lớn, vị Sư già giản đơn, ngồi trên chiếc chỏng tre, đi lại chân mang đôi guốc gổ, ấm chè xanh với lồng ấp vỏ dừa, Thầy thuyết pháp bằng Thân Hành giản dị, bằng dáng đi, cách đứng, nằm, ngồi, xử kỷ tiếp vật thư thái thanh thoát trong thanh bần đạo hạnh ngát hương…