Chị và một lần lỗi hẹn
Vào cái ngày cuối năm – 27 tháng Chạp năm Mậu Thìn (3/2/1989) – nghiệt ngã ấy, chúng em nghe hung tin chị trả thân tứ đại cho đất, nước, gió, lửa mà rời bỏ chúng em mãi mãi!…
Vào cái ngày cuối năm – 27 tháng Chạp năm Mậu Thìn (3/2/1989) – nghiệt ngã ấy, chúng em nghe hung tin chị trả thân tứ đại cho đất, nước, gió, lửa mà rời bỏ chúng em mãi mãi!…
… một bông hoa màu tím cùng với cả rễ của hoa, có đất bao ở quanh rễ và nước làm ẩm đất, màu xanh của toàn trái đất, ngay chính cả trái đất, cả thái dương hệ và vũ trụ, và bao gồm tất cả – Tâm Phật vĩ đại…
Cô bé thấy chiếc xe taxi dừng bên đường không chút động đậy, giống như ba cô bé lái xe đến đợi trước cổng trường. Cô bé chỉ có 3 đồng để đi xe công cộng nhưng cô bé lấy tất cả để ngồi xe taxi, chỉ ngồi một trạm, sau đó đi bộ nửa giờ nữa về nhà, mặc dù đường rất xa nhưng cô bé vẫn thản nhiên đi…
Từ trong nhà, mẹ nói vọng ra, thúc giục, này con đi thắp hương bàn thờ Phật và ông ngoại đi con. Tôi dạ. Mẹ nhắc nhở, con gái lớn rồi, khoác cái áo lam rồi thắp nhang cho lịch sự. Tôi cười, mặc áo gì lịch sự là được mà mẹ, cần gì phải áo lam, miễn sao lòng mình thật sự thành kính thì thôi chứ!…
Hai kẻ thù đã lâu đời, hai chàng trai trẻ nhất thuộc hai dòng tộc võ sĩ đạo lâm chiến, đang rình rập nhau trong vùng hẻm núi dưới mé sông trong lúc bà con dòng họ đôi bên đang chém giết lẫn nhau trên phía đồng bằng…
Các em tôi âm thầm nhập triền chỉ, muốn hòa mình vào hồn thiêng sông núi mạnh mẽ như ngọn triều dâng cuốn sạch những mê lầm bụi bẫn làm nhơ nhớp Dân Tộc tôi, làm lu mờ Tổ Quốc tôi…
Mình tự rút lui nhưng không phải là người bỏ cuộc, bởi bạn nhà văn trọng chữ ân tình. Xin kết nối yêu thương làm con diều mơ ước, tung lên trên cảnh đời ô trược, xả bỏ những muộn phiền, lên con thuyền Bát Nhã, sống hạnh không nhà, phát túc siêu phương…
SEN TRẮNG là sân chơi để cây đạo thọ nở hoa nhân cách sai quả phạm hạnh gieo nhân lành trong Thanh Thiếu Đồng niên. Sen Trắng trao tư lương để Hành Giả Nhí lên đường bằng trái tim yêu thương…
Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc…
Bước đến chốn tòng lâm lan nhã, chùa không to, Phật không lớn, vị Sư già giản đơn, ngồi trên chiếc chỏng tre, đi lại chân mang đôi guốc gổ, ấm chè xanh với lồng ấp vỏ dừa, Thầy thuyết pháp bằng Thân Hành giản dị, bằng dáng đi, cách đứng, nằm, ngồi, xử kỷ tiếp vật thư thái thanh thoát trong thanh bần đạo hạnh ngát hương…