Huệ Khả an tâm
Phiền não của chúng ta vốn không, tội nghiệp cũng không có tự tánh, tâm thức lặng lẽ, không có chỗ vọng tưởng động niệm, đó là chánh giác, là Phật đạo. Nếu giữ gìn được chơn tâm bình thường không động, thì Phật tánh ngay đó hiển bày…
Kho tàng kinh điển – giáo lý Phật Giáo
Phiền não của chúng ta vốn không, tội nghiệp cũng không có tự tánh, tâm thức lặng lẽ, không có chỗ vọng tưởng động niệm, đó là chánh giác, là Phật đạo. Nếu giữ gìn được chơn tâm bình thường không động, thì Phật tánh ngay đó hiển bày…
Có ba anh em tuy không xuất gia nhưng thích tham thiền, do đó theo học thiền với Thiền Sư Phật Quang. Lâu ngày, vì muốn tìm cảnh ngộ cao hơn nên hẹn cùng nhau đi hành cước…
Duy Thức trọng tri giải, trọng phân tích, còn Thiền không trọng tri giải, không trọng phân tích. Thiền là trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật. Lời nói của các Thiền Sư có vẻ dí dỏm mà thái độ rất thân thiết…
Đủ duyên Phật ra đời, hết duyên Phật nhập diệt, giáo hóa chúng sanh như trăng trong nước. Không thường cũng không đoạn, không sanh cũng không diệt. Sanh cũng chưa từng sanh, diệt cũng chưa từng diệt…
Một câu “trời lạnh rét”, người khác quan tâm đến mình như thế mà mình lại không quan tâm mình. Một câu khuyến khích “Đi đường khéo giữ gìn sức khỏe” khiến cho Linh Huấn trở về đến nhà, nhận biết được tự ngã…
Thiền không nhất định ở phương diện trang nghiêm tướng đẹp, không nhất định ở phương diện sang trọng. Cảnh giới thiền mà huệ nhãn nhìn thấy, cũng có nghĩa là hoa sen mọc trong bùn, vàng ngọc ẩn trong đá…
Một giọt nước nếu dùng tưới cây, tưới hoa, không những cây hoa tươi tốt mà cũng không mất giá trị của giọt nước. Tại sao phung phí đổ đi? Dù là một giọt nước nhưng giá trị vô hạn…
Biết đó cho là biết, không biết cho là không biết, biết và không biết chỉ là hư giả mà thôi. Thiền sư Long Nha tuy tu khổ hạnh trồng rau, đồ không đủ che thân, nhưng có một hạt châu thật trong áo vải rách…
Thiền Sư Ngưỡng Sơn và Thiền Sư Quang Dũng bàn luận không giống lừa, không giống Phật, vậy giống cái gì? Giống tự kỷ. Chỉ có thấy được tự tánh của mình mới có thể hít thở với hư không một cái lỗ mũi…
Nơi cửa sáu căn đều là trộm,
Ngày đêm sáu thời dạ bồi hồi.
Vô sự lên đường đi thưởng ngoạn,
Gây ra rắc rối biết hỏi ai?…