225 Câu trích dẫn giáo huấn của Đức Đạt-lai Lạt-ma – Bài 1
Khi nào hiểu được sự bám víu và chiếm giữ của cải vật chất sẽ làm gia tăng lòng ích kỷ của mình thì khi đó chúng ta tất sẽ phải hiểu rằng không nên hướng ra bên ngoài quá đáng…
Khi nào hiểu được sự bám víu và chiếm giữ của cải vật chất sẽ làm gia tăng lòng ích kỷ của mình thì khi đó chúng ta tất sẽ phải hiểu rằng không nên hướng ra bên ngoài quá đáng…
Nếu chúng ta không tạo dịp để tiếp xúc với Tam Bảo thì chúng ta sẽ không thể nào tiếp nhận được ảnh hưởng trực tiếp của Tam Bảo. Thế nhưng thật ra trên thực tế chính chúng ta phải tự mình khám phá ra ba viên bảo châu ấy cho mình…
Qua sự nối kết với những người cùng chí hướng có một cuộc sống tương tự với mình, thì chúng ta tất sẽ nhận được sự khích lệ, nhiệt tình và cả sự nâng đỡ tinh thần của họ…
Đôi khi khá dễ cho chúng ta nhìn kẻ khác từ trên cao, và ngược lại khá khó cho chúng ta cảm phục một cách tự nhiên nếu kẻ đó có vẻ hơn mình, dù là dưới hình thức nào cũng vậy…
Một người có tâm thức bình lặng, ngôn từ bình lặng, hành động bình lặng, là một người đã đạt được một sự hiểu biết hoàn hảo, tạo được một sự tự do hoàn hảo, một tâm thức cân bằng và phẳng lặng…
Sự suy tư về shunyata là cách phát huy trí tuệ tốt nhất nhằm mang lại một sự thăng tiến tuần tự với các cấp bậc thâm nhập ngày càng cao hơn về hiện thực. Tuy nhiên cũng vẫn còn một phương pháp tu tập khác…
Nghĩa từ chương của chữ shunyata là sự trống không hay trống rỗng. Thế nhưng sự trống không đó không mang ý nghĩa đối nghịch với sự tròn đầy, mà đúng hơn là một thể dạng vượt lên trên tất cả mọi hình thức đối nghịch, kể cả trên phương diện ngôn từ…
Trong số các samadhi đó có ba thứ chủ yếu và tiêu biểu nhất được xếp vào một danh sách chung mang tên là “các cửa ngõ mở vào sự giải thoát”, tiếng Pali và tiếng Phạn là “vimocaka mukha”…
Bốn dhyana trong thế giới arupaloka là các dhyana thuộc vào cõi phi hình tướng. Rất ít những người hành thiền đạt được các thể dạng cảm nhận này…
Chúng ta chỉ muốn bám vào những gì quen thuộc hơn với mình, tất cả cũng chỉ vì tính cách hấp dẫn của chúng. Nếu không còn một giác cảm quen thuộc nào nữa cả thì rồi đây sự sống sẽ ra sao? Phải chăng chúng ta nghĩ rằng mình sẽ hoàn toàn bị tan rã…