Tâm điểm của Thiền Định (Chương VIII)

Theo quan điểm Phật Giáo, các thể loại tri thức thô thiển đều có một điểm khởi đầu và một điểm chấm dứt (sinh ra từ một nguyên nhân và chấm dứt sau đó, có nghĩa là tất cả các thứ tư duy, xúc cảm, tác ý đều là vô thường), thế nhưng đối với tâm thức tinh tế thì không có khởi điểm…

Nói với em

Tâm hồn của em càng trong sáng, thì hạnh phúc của em càng xuyên suốt; tâm hồn của em càng bất động, thì hạnh phúc của em càng vững chãi; tâm hồn của em càng đơn giản, thì đời sống của em càng thảnh thơi và không hệ luỵ…

Tâm điểm của Thiền Định (Chương VII)

Tâm thức thần bí nhất sinh ra một cách tự nhiên và hiện hữu một cách tự nhiên bên trong con người các bạn. Nó đang ở đó một cách tự nhiên, không cần phải tạo ra nó trước đó, cũng không cần phải tái tạo nó hay tạo dựng ra nó dựa vào các yếu tố bên ngoài…

Tâm điểm của Thiền Định (Chương VI)

Không có gì khôi hài hơn là học một đàng, tu một nẻo. Đối với các giáo huấn dù phức tạp đến đâu đi nữa thì ít nhất cũng có thể xem chúng như một bản đồ giúp mình định hướng, phác họa cuộc hành trình và các chặng đường mà mình sẽ phải vượt qua…

Tâm điểm của Thiền Định (Chương IV)

Sở dĩ phải phát huy trí tuệ hầu giúp đạt được sự trống không về sự hiện hữu nội tại, kể cả sau khi đã đạt được sự tập trung cũng vậy, bởi vì đấy là cách sẽ giúp mình loại bỏ được ý nghĩ sai lầm cho rằng mọi sự vật tự chúng hiện hữu do nơi chúng và bởi chính chúng…

Hạnh “không tranh cãi”

Chỉ có an trú trong chánh niệm, tỉnh giác, thì chúng ta mới không bị rơi vào tình trạng tranh cãi. Nếu tâm không an trú trong chánh niệm, tỉnh giác, thì sân sẽ khởi lên, khi sân khởi lên thì sẽ dẫn chúng ta đến với sự tranh cãi. Khi sân không khởi lên, thì sự tranh cãi khó mà xuất hiện trong đời sống của chúng ta…

Tâm điểm của Thiền Định (Chương III)

Từ muôn thuở, một thái độ hành xử xây dựng trên một nền móng vững chắc, khi phải đối đầu với một thái độ thiếu hẳn nền móng đó, thì tất nó sẽ thắng thế. Do đó, các phẩm tính thuộc tâm thức có thể thăng tiến bất tận…