Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 40): Bốn dhyana phi hình tướng
Bốn dhyana trong thế giới arupaloka là các dhyana thuộc vào cõi phi hình tướng. Rất ít những người hành thiền đạt được các thể dạng cảm nhận này…
Bốn dhyana trong thế giới arupaloka là các dhyana thuộc vào cõi phi hình tướng. Rất ít những người hành thiền đạt được các thể dạng cảm nhận này…
Chúng ta chỉ muốn bám vào những gì quen thuộc hơn với mình, tất cả cũng chỉ vì tính cách hấp dẫn của chúng. Nếu không còn một giác cảm quen thuộc nào nữa cả thì rồi đây sự sống sẽ ra sao? Phải chăng chúng ta nghĩ rằng mình sẽ hoàn toàn bị tan rã…
Trên phương diện phân tích tâm lý thì đặc tính của dhyana thứ nhất là sự vắng mặt của tất cả mọi hình thức xúc cảm tiêu cực, nói một cách chính xác hơn là năm thứ chướng ngại là: thèm muốn hay thèm khát; ác tâm hay ác ý; lười biếng hay đờ đẫn; xao động hay lo âu; nghi ngờ hay hoang mang…
Chúng ta không thể nào tạo được cho mình sự trong sáng trí thức bằng cách ra sức học hỏi, chẳng hạn như đọc sách thật nhiều và biến mình thành một nhà trí thức. Càng tìm hiểu triết học và lý thuyết Phật Giáo, càng cố gắng gom góp tối đa sự hiểu biết về Phật Giáo, càng nhanh càng tốt, thì chỉ là cách càng tạo ra cho mình tình trạng bội thực trí thức nặng nề hơn mà thôi…
Một khi đã bước theo đường hướng [tu tập] này (Shin) thì các bạn sẽ không thể nào cùng lúc bước theo đường hướng kia (Zen) được. Nói một cách khác là bạn hoặc phải dựa vào sức cố gắng của riêng mình hoặc dựa vào một sức mạnh khác hơn. Thế nhưng Phật Giáo lại thường được xem như là một tín ngưỡng dựa vào sự cố gắng mang tính cách cá nhân…
Một số người có thể cho rằng xu hướng tu tập của Phật Giáo chẳng có gì liên hệ đến nghệ thuật cả; cả hai thứ ấy dường như không thể nào đi đôi với nhau được. Thế nhưng trên thực tế nghệ thuật là một phương tiện có thể tập trung và tinh tế hóa nghị lực của xúc cảm…
Một dòng nước lũ đổ vào hàng ngàn kinh rạch sẽ mất đi sức mạnh của nó, cũng vậy nghị lực hướng vào vô số các đối tượng khác nhau sẽ khiến sức mạnh của nó bị phân tán. Tuy nhiên một chút nghị lực cũng có thể còn sót lại giúp chúng ta hướng vào việc tu tập…
Thụ cảm có nghĩa là sẵn sàng thay đổi triệt để toàn bộ cung cách hiện hữu, nếp sống và cách nhìn của mình về mọi sự vật. Thế nhưng chúng ta thì lại thường không chấp nhận như vậy, và tìm cách cưỡng lại…
Phật Giáo chủ trương sự khoan dung không những đối với tất cả các hình thức Phật Giáo mà còn đối với tất cả các tôn giáo khác nữa, thế nhưng sự khoan dung đó không hề là một ý niệm mơ hồ, một đám mây mù che lấp sự phân biệt…
Rất hiển nhiên là việc luyện tập về sức chịu đựng không nhất thiết chỉ để chống lại những người tấn công mình bằng lời nói hay gậy gộc. Kinh sách Phật Giáo nêu lên ba lãnh vực tu tập nhằm phát huy sức chịu đựng đó…