Bà ơi! Mùa Vu Lan…
Bà không còn nữa bà ơi
Chiếc cơi trầu vẫn đầy vơi nỗi niềm
Cối giã trầu vẫn còn nguyên
Bình vôi khô nẻ chân chim đáy bình
Bà thương yêu cháu hết mình
Quạt mo ru cháu yên lành giấc trưa…
Bà không còn nữa bà ơi
Chiếc cơi trầu vẫn đầy vơi nỗi niềm
Cối giã trầu vẫn còn nguyên
Bình vôi khô nẻ chân chim đáy bình
Bà thương yêu cháu hết mình
Quạt mo ru cháu yên lành giấc trưa…
Hoa thơm nở cuối trời thu, bóng hình Mẹ hiện hữu trong những tâm hồn. Phải chăng ngọn gió mùa thu đã mang về những hạt bụi sương mờ giăng qua võng mô của mắt anh, mắt chị, mắt em. Ánh trăng toả xuống giữa đêm thâu và ánh mắt rọi vào đến vô tận như tìm kiếm một tình cảm sâu kín nào đó hoặc hiện rồi thoảng mất…
Cha đã sống như loài cây đứng thẳng
Không tham ô, không luồn cúi đảo điên
Thì ắt hẳn linh hồn xa nẻo ác
Bầu bạn chính nhân, gần gũi thánh hiền
Mẹ tháng ngày chắt chiu từng miếng sống
Nuôi đàn con, lòng mẹ cảm đất trời
Em yêu rạng sáng
Trời viền Sắc Lam
Em yêu trưa đến
Mây Lam giăng hàng
Em yêu chiều xế
Mái nhà Khói Lam…
Một vòng tròn
Tạo cho tôi khoảng trống
Chợt ngân lên bao lời hát câu cười
Đây là anh – là chị vui tươi
Đàn em nhỏ đôi mắt tròn thương cảm…
Thơ – Tâm Hoài
Tặng GĐPT Khánh Biên – Chùa Pháp Biên, Hồ Tràm, BRVT.
Ngày giao mùa, đã tới tháng tư chưa?
Sao chẳng thấy em – Phật Đản đến chùa?
Mưa đầu hạ có làm em ướt áo?
Ta đợi hoài, chẳng thấy màu lam xưa!…
…Dưới vầng dương thiêu đốt quan san
Lớp hưng phế xô nghiêng từng triều đại
Mà chí lớn dọc ngang
Mà nghiệp lớn huy hoàng
Vẫn ngàn thu còn mãi
Vẫn ngàn thu người áo vải đất Qui Nhơn…
Một bài thơ bình dị của Đoàn Nhật Giang gởi về Thư Viện GĐPT mà sao nghe như chuyển tải một lời tâm sự thâm trầm; một lời nhắn gọi ưu tư, khắc khoải; như người quản lửa nuối tiếc cố nhóm thêm củi vào đống than hồng khi đêm lửa trại đã dần tàn, báo hiệu cuộc vui sắp dứt, bài ca cuối lửa sắp sửa cất lên theo màn đêm lãng đãng về khuya…