‘Đi’ – Bài thơ của Phạm Công Thiện & lời dẫn của Thầy Tuệ Sỹ cho tập thơ ‘Trên tất cả đỉnh cao là lặng im’
Đã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Đã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều…
Đã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Đã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều…
Thư tịch đầu tiên có chép bài thơ này là sách ‘Việt Điện U Linh Tập’, tuy nhiên bản chép trong ‘Việt Điện U Linh Tập’ không phải là bản được lưu truyền nhiều nhất mà bản ghi trong ‘Đại Việt Sử Ký Toàn Thư’ mới là bản được biết đến nhiều nhất…
TIẾNG CHUÔNG THƯƠNG NHỚ Văng vẳng hồng chung tiếng vọng dài Hương xuân khơi kỷ niệm lòng ai Niềm thương chùa cũ ươm nhang khói Nỗi nhớ vườn xưa rợp sắc mai Tiếng kệ tu tâm còn mãi vọng Dòng kinh dưỡng tánh cũng chưa phai Cúi đầu đảnh lễ tôn thờ Phật Mong bụi trần gian sạch gót hài. TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO Họa nguyên vận bài “Cành mai trong hoài tưởng” của Tuệ Nga. Virginia, USA, Mậu Tuất –…
Đó là một chút hơi thở tàn sinh, như bóng nắng là đà trên mặt nước, không có những trầm mặc thăm thẳm trong lòng đại dương. Một nhúm cỏ xanh nhởn nhơ trên cánh đồng khô cháy. Nhưng ai có thể phê bình nhúm cỏ vô tình? …
{{unknown}} CON ĐƯỜNG SÁNG Cánh hạc bay xa khuất dặm ngàn Tiếng kêu còn vọng cõi nhân gian Tâm Minh khai hóa nguồn tư tưởng Đình Thám muôn thu ấn sử vàng Lý tưởng thơm hương màu áo đạo Niềm tin rạng rở ánh tường quang Ngàn sau ân đức còn ghi tạc Nghĩa lớn đại hùng dậy tiếng vang./. Kỷ niệm Hiệp Kỵ truyền thống GĐPT 7.3 Ất Mùi – 25/04/2015 PHAN THỊ HỒNG LIÊN
Chiều nay mây trắng vương vương tóc
Nhớ đến mẹ già quá lao lung
Nghĩ đến tình đời nên con khóc
Nguyện mẹ tiêu dao cõi vô cùng…
Trào nước mắt qua dòng tim tê tái
Chống hai tay cầu nguyện giữa thương đau
Ôi! Còn chi là đạo cả nhiệm mầu
Còn chi nữa, cửa thiền đang nhuộm máu…
Mùa xuân như trẻ nhỏ
Mắt sáng môi hồng tươi
Đến bên thềm mời gọi
Xin cho em nụ cười
Tôi vội vàng ra đón
Ánh xuân hồng rộn vui…
Lắng lòng nghe tiếng chuông rơi
Sương Lam gợi nhớ khung trời từ quang
Giờ đây ngõ “đức” điêu tàn
…Lối xưa bụi đỏ phủ ngàn dâu xanh
Cho rừng nhỏ lệ long lanh
Thương con suối nhỏ ôm vành cỏ khô…
Giữa đêm thức giấc một mình
Gió khuya khe khẻ ru tình buồn ơi!
Trong em nghe sóng biển đời
Xôn xao bến vắng sầu ơi thương kiều…