Một đống củi
Ngày xưa nói “giang hồ” là chỉ cho đi tham học lăng xăng. Về sau lời nói giang hồ biến thành nghĩa lão luyện. Vị học tăng này đến đi hai bên mang một đống củi tới lui mà không biết nặng bao nhiêu!…
Kho tàng kinh điển – giáo lý Phật Giáo
Ngày xưa nói “giang hồ” là chỉ cho đi tham học lăng xăng. Về sau lời nói giang hồ biến thành nghĩa lão luyện. Vị học tăng này đến đi hai bên mang một đống củi tới lui mà không biết nặng bao nhiêu!…
Lục Tổ nói: “Phật Pháp tại thế gian; không lìa thế gian giác; lìa thế tìm Bồ-đề; như lông rùa sừng thỏ”. Hy vọng rằng người tham thiền luận đạo chớ lìa ngoài thế gian, đời người, sinh hoạt, bản tâm mà bàn luận…
Dùng tâm nghi tham thiền, dùng hiểu biết tham thiền, dùng hỏi đáp tham thiền, không bằng dùng tâm bình thường tham thiền. Chúng ta sống trong thế gian này đều bị vọng tưởng điên đảo chi phối
Trong thật tướng chân lý, xưa nay tất cả đều như không, không có sự đối đãi thị phi, tốt xấu. Ví như trói cột và giải thoát, không và có, trước và sau, những thứ này là pháp tương đối, không hợp với Thiền. Thiền lìa tứ cú, bặt bách phi, không nói nó là gì cả…
Nên biết rằng làm thiện được sanh lên lại chấp vào pháp hữu vi cho là cứu cánh giải thoát, đó là lầm rồi! Khi làm ác rơi xuống, rồi thối chí nản lòng, cho rằng đời người không còn hy vọng gì cả, đó cũng là lầm…
Bốn lĩnh vực quán niệm (quán Thân, quán Thọ, quán Tâm, quán Pháp) này được nói đến trong các bản kinh Hán ngữ có tên là kinh Tứ Niệm Xứ (四 念 處 – Sankrit: smṛtyupasthāna – Pali: satipaṭṭhāna-sutta)…
Thật ra, thấy được là không thấy, không thấy mới là thấy. Sự vật trên thế gian này đều là pháp sanh diệt biến đổi, tất cả đều vô thường, vậy giống cái gì? Pháp thân đồng như hư không, tuy hư không vô tướng mà không có cái gì chẳng giống…
Phương pháp giáo học của Thiền tông có lúc phải đương đầu với gậy, hét; có lúc hỏi vặn ngược lại; có lúc nói có nói không, không nhất định; có lúc dạy ngầm rất hàm súc. Tóm lại, sự giáo dục của Thiền, không có nói phá mới là toàn bộ tự kỷ…
Người tự mãn, ngạo mạn luôn có thành kiến trong lòng, dù cho trời mưa nước cam lồ cũng không cách nào rót vào trong tâm người ấy. Món đồ muốn để vào nước pháp chân lý, một là trống rỗng không vật; hai là phải tinh khiết không ô nhiễm…
Khi hai thiền giả đối thoại với nhau gọi là cơ phong, chúng ta nghe qua không biết nói cái gì, giống như đầu lừa không đối miệng ngựa, nhưng giữa hai người đương sự đều có chí lý…