Hoa Cúc Vàng của em – Vương Thúy Nga
Chị là Hoàng Kim Cúc, giống như những bông hoa cúc vàng bé nhỏ xinh xinh và thơm ngát, được bỏ vào tách trà cho người ta thưởng thức mỗi buổi sớm mai để được sáng mắt sáng lòng…
Chị là Hoàng Kim Cúc, giống như những bông hoa cúc vàng bé nhỏ xinh xinh và thơm ngát, được bỏ vào tách trà cho người ta thưởng thức mỗi buổi sớm mai để được sáng mắt sáng lòng…
Thực tập buông bỏ những hạt giống ích kỷ, tự ái, chấp ngã từ vô minh mù quáng và từ mê tín đến cuồng tín đối với một bản ngã hay đối với một cái ta, ta sẽ có đôi mắt sáng trong để nhìn muôn vật và nhận ra muôn vật đều là bạn của ta,…
Mùa xuân của con người là mùa xuân đầy phức tạp và thú vị. Phức tạp hơn triệu lần đối với thiên nhiên. Thú vị là do từ nơi những tâm thức cảm xúc sinh ra và từ nơi những tư duy chấp ngã cấp cao của thuộc tính con người…
Nếu có Chánh niệm, đem những khổ đau, luân lạc và gian truân của mình ra đọc truyện Kiều chúng ta có cơ hội thấy được bản thân. Và như vậy đọc truyện Kiều cũng là tu. Tu tức là nhìn tất cả những gì đã và đang xảy ra trong đời mình bằng con mắt quán chiếu…
Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm
Trao tặng người không phân biệt lạ quen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế.
Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trễ
Hãy thương người thì sẽ được người thương…
Mây trắng vắt ngang đỉnh núi, như chít khăn tang buồn cho những thi thể còn vùi đâu đó dưới triền sâu. Có lúc mây ngàn rủ xuống như yếm thắm khăn thêu, như chiếc áo choàng ngang lưng thiếu phụ, thiên hình vạn trạng…
Bùi Giáng đã “giã từ cõi mộng” bằng thể điệu của riêng ông. Còn Phạm Công Thiện cũng đang “giã từ cõi mộng điêu linh” này bằng hùng lực muôn đời của mình. Theo tôi, đó là qua hai tập sách mà tôi đang xúc động đọc từng trang sau khi đưa Bùi Giáng ra nghĩa trang trở về…
Những cảm xúc tràn về từ tâm thức, trong sâu lắng thâm trầm, tôi nghĩ về Mẹ, người đã bao năm vất vả vì mình, từ khi tôi còn nhỏ xíu cho đến bây giờ, mà nhiều khi tôi vì công việc, vì mưu sinh, hay vì vô tình không nghĩ đến…
Khi Đào Duy Anh lần đầu tiên từ Hà Nội vào Nha Trang đến thăm Quách Tấn, ông hỏi ý kiến Quách Tấn là ai là người mà ông nên đến thăm? Quách Tấn trả lời ngay: Tuệ Sỹ, chỉ có Tuệ Sỹ là người đáng thăm nhất. Và ông Đào Duy Anh đã leo núi lên chùa Hải Đức để thăm Tuệ Sỹ…
Với Trịnh Công Sơn, trong động (ĐI), có tĩnh (VỀ); và trong tĩnh (VỀ), lại có động (ĐI). Mà ĐI VỀ MỘT CÕI thì cứ luân phiên, không dứt, luân hồi. Chính vì thế, đoạn cuối của bài hát, ông lại có câu: “Trong khi ta về lại nhớ ta đi”…