Chùa Hải Đức và Phật Học Viện Trung Phần tại Nha Trang

Đọc lại vài câu chuyện về ngôi chùa Hải Đức cùng quá trình hình thành Phật Học Viện Trung Phần tại Nha Trang qua lời kể được trích dẫn từ các sứ giả của Như Lai, của tác giả Xứ Trầm Hương để có thể hiểu thêm về những nét chấm phá tuyệt đẹp trong bức tranh tổng thể sắc thái tâm linh Phật Giáo…

Cửa tùng đôi cánh gài – Tác giả: Thích Nhất Hạnh

Trước mặt chàng, con đường mòn lên núi đã bị đôi cánh cửa tùng khép chặt. Chàng đưa tay cố đẩy. Nhưng hai cánh cửa kiên cố vẫn im lìm không lay chuyển dưới sức mạnh của đôi cánh tay chàng. Chàng lấy làm lạ…

Thích Nhất Hạnh – một Lão hiền triết Phật giáo và một đứa trẻ

Uy lực tự nhiên của Thích Nhất Hạnh hiện lên trên một gương mặt thật nghiêm khắc, tương phản một cách thật lạ lùng với một nụ cười rạng rỡ trên môi mỗi khi ông cất tiếng để nói lên một điều gì đó…

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh và những tác phẩm để lại đời

Đường Xưa Mây Trắng vẫn bay
Dấu Chân An Lạc chắp tay nguyện cầu
Am Mây Ngủ đến mai sau
Trần gian Thả Một Bè Lau giúp đời
Phù sinh dòng nước nổi trôi
Nẻo Về Của Ý, tình người của sen…

Hiệp sĩ năm nào…

Bóng chiều chếch về Tây, hoàng hôn sắp phủ cảnh vật, chàng “hiệp sĩ” năm nào vẫn men về lối cũ, leo lên dốc đá mệt mỏi, nhìn lại chốn xưa, cổng tam quan hé mở, chàng ngã mình bên tháp cổ…

Ký sự Trại Tinh Tấn – huấn luyện Đoàn Trưởng GĐPT năm 1952 tại Đà Lạt

Người Đoàn Trưởng phải là đạo quân tiên phong của phong trào hoằng dương Phật Pháp, bền chí dai sức, không xiêu lòng trước những cám dỗ, không nhụt chí trước những đe dọa. Tóm lại, người Đoàn Trưởng phải “cứng để đứng đầu gió”…

Ký sự Trại Tinh Tấn – huấn luyện Đoàn Trưởng GĐPT năm 1952 tại Nha Trang

Dưới rừng thông cao vút dựng lên trước nền xanh đậm của núi rừng bao bọc phía sau và đại dương xanh dờn dàn trải phía trước, màu áo lam của Trại sinh đã hòa hợp một cách nhịp nhàng với màu sắc của khung cảnh…

Chơi… Phật Đản

Vừa nghĩ đến chuyện lấy con búp-bê làm tượng Phật, chị Hai mừng rỡ reo lên: Có rồi, lấy con búp-bê của chị, bẻ một cánh tay chỉ lên trời, một cánh tay chỉ xuống đất, đặt lên lễ đài là hết ý…

Có một lão già như thế!

Tuổi trẻ chúng ta cứ đổ thừa cho thời cuộc, do kinh tế thị trường, do công nghệ thông tin, do thế thời phải thế, rồi than buồn, than khổ, tại bên nọ, bởi bên kia… Còn lão, vẫn mãi nụ cười an tịnh trên môi, và mãi ngồi yên ngắm cuộc đời huyễn hoá…

Ai là Tâm Minh của thế kỷ 21?

Tôi thiết tha nhắc lại hình ảnh của cụ Tâm Minh là để chúng ta, trước hết học hỏi ở một con người có lý tưởng, ham phụng sự; sau nữa, chúng ta cần phải nỗ lực hơn nữa trong việc tìm kiếm một hướng đi thích hợp với tuổi trẻ. Chúng ta cần học hạnh khiêm cung của cụ và học cách nhường nhịn lẫn nhau…