Hôm nay ngày Rằm
Cô nhìn bà già như nhìn một vị thánh, một kẻ cơ cực lầm than, trong đời mấy khi được ai đó mời một dĩa cơm, thế mà bây giờ bà đã từ chối chỉ vì “hôm nay ngày rằm”…
Cô nhìn bà già như nhìn một vị thánh, một kẻ cơ cực lầm than, trong đời mấy khi được ai đó mời một dĩa cơm, thế mà bây giờ bà đã từ chối chỉ vì “hôm nay ngày rằm”…
Ngày Vu Lan không chỉ là một ngày lễ trong năm, mà là một triết lý sống, một nếp đẹp văn hóa ngàn đời. Nó nhắc con người nhớ đến nguồn cội, biết tri ân công sinh thành dưỡng dục, và sống tốt hơn với nhau trong chữ Nhân – chữ Hiếu…
Chiếc y cà-sa của người xuất gia là một hình tượng cao đẹp, thoát tục. Nó không chỉ đơn thuần là một tấm vải che thân, mà là một biểu trưng cho sự thanh cao, giải thoát của những người đi trên con đường giải thoát của Phật…
Bài văn tế loan ra, Miên Thẩm – Tùng Thiện Vương (cũng là một nhà thơ) đã có thơ ca ngợi rằng “thư sinh giết giặc bằng ngòi bút”, còn Mai Am nữ sĩ viết là “Quốc ngữ một thiên truyền mãi mãi”…
Thời gian lắng đọng cùng hồn người. Cảnh vật như cộng hưởng cùng tiếng chuông. Tất cả đều trở nên lung linh trầm mặc. Tiếng chuông chùa thi vị và đầy sức cảm hóa làm nảy sinh ra biết bao cảm hứng về âm nhạc và thơ văn, chan chứa chất liệu cốt tủy của tinh thần Phật giáo…
Trên điểm cao nhất của con đường lịch sử này còn có ‘đàn Nam Giao’ là nơi các nhà vua triều Nguyễn thường cúng tế trời đất cho quốc thái dân an. Nhưng điều đáng nói nhất là con đường này quy tụ biết bao nhiêu là ngôi chùa cổ kính qua nhiều thế hệ…
Lá thư đã gióng lên một tiếng chuông. Còn ta – có đủ tĩnh thức để lắng nghe, có đủ dũng cảm để hành động, và có đủ khiêm cung để hạ cái tôi xuống – nhằm giữ lại điều quý giá nhất: tình Lam và con đường phụng sự đạo pháp, dân tộc, nhân loại…
Bà Ma-ha-ba-xà-ba-đề trở thành hiện thân của sự kiên định, lòng từ bi và trí tuệ, là nguồn suối từ bất tận cho bao thế hệ Ni giới tiếp nối. Sự tinh tấn của bà đã mở ra cánh cửa giải thoát cho quý nữ nhân đi vào biển tuệ…
Chúng ta vẫn hát những bài cũ. Vẫn in lại những tuyển tập xưa. Nhưng chính điều đó lại phơi bày khoảng trống: Thiếu bóng dáng của những người viết mới, những bài hát mới, những cung bậc cảm xúc mới…
Nó là con hẻm như bao hẻm nhỏ của Sài Gòn, lối vào không ngay ngắn, dân cư ở chen nhau và người – Phật cũng cạnh nhau. Đây có lẽ là con hẻm duy nhất ở Sài Gòn có bốn ngôi chùa…