Phật và Ma
Phật, Bồ-tát thị hiện thần thông để giúp chúng sanh tăng niềm tin, phá chấp, dạy đạo. Ma cũng thị hiện thần thông để dụ dỗ, làm rối loạn chánh niệm, khiến người tu đi sai đường…
Phật, Bồ-tát thị hiện thần thông để giúp chúng sanh tăng niềm tin, phá chấp, dạy đạo. Ma cũng thị hiện thần thông để dụ dỗ, làm rối loạn chánh niệm, khiến người tu đi sai đường…
Vị Bồ Tát ấy là Cư sĩ Nguyễn Hữu Kha; giới Phật tử biết ông dưới bút danh Thiều Chửu 笤 帚 – Cái chổi lau dùng để quét sạch bụi bặm trong lòng mình và mọi thứ rác rưởi trên đời – một cái tên khiêm nhường mà cao cả…
…Đối với hạng người có tâm lượng rộng lớn, không những chỉ cầu giác ngộ, giải thoát cho riêng mình, mà còn muốn độ thoát cho tất cả chúng sanh cùng thành Phật đạo, Phật chế ra giới Bồ-tát…
Nếu kết quả cuối cùng mang lại từ việc tu tập là một vị Phật, thì trước đó cũng phải có một sự thăng tiến ở thể dạng một vị Bồ-tát. Do vậy chúng ta có hai nguyên tắc: Nguyên tắc thứ nhất là “Phật tính”; nguyên tắc thứ hai là “Bồ-tát tính” hay “bản-thể Bồ-tát”…
Kinh Hoa Sen chủ yếu sử dụng các thuật ngữ phi-khái-niệm, và trong kinh này có một phân đoạn giải thích cặn kẽ về bản chất của Dharmakaya (Pháp Thân) là gì…
Sambhogakaya được hình dung dưới nhiều thể dạng khác nhau. Năm thể dạng chủ yếu nhất được gọi là Năm Jina hay Năm Vị Chiến Thắng, hoặc đơn giản hơn cũng có thể gọi năm thể dạng đó là Năm Vị Phật…
Sambhogakaya biểu trưng cho nền tảng phong phú của một khuôn mẫu vượt ra ngoài ranh giới lịch sử, dù là qua khía cạnh nào. Qua góc nhìn đó, Đức Phật khuôn mẫu sẽ không còn vướng mắc bởi các kích thước không gian và thời gian…
Dù rằng Đức Phật là một nhân vật lịch sử và từng hiện hữu trong khung cảnh thời gian, thế nhưng Phật tánh hiện hữu bên ngoài khái niệm thời gian, trong khung cảnh của vô tận…
Điều mà chúng ta cần phải cố gắng thực hiện là phát huy những gì bên trong con người của mình giống với những gì bên trong con người của Đức Phật, và đấy cũng là cách ngày càng làm giảm bớt đi sự khác biệt giữa mình và Đức Phật…
Tựu trung có hai cách hình dung về việc phát huy tâm linh: hoặc xem đó là một sự thăng tiến tuần tự theo từng cấp bậc một (tiệm ngộ), hoặc là một sự cảm nhận cá nhân về một cái gì đó thật sâu kín có sẵn [bên trong chính mình] (đốn ngộ). Trên thực tế chúng ta cần đến cả hai phương cách tiếp cận đó…