Con để dành phòng khi đau ốm

Khi người mẹ mất, cô về làm đám tang mẹ rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt. Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô òa lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ mình hét lên như điên dại: Mẹ!… Mẹ ơi!…

Mẹ anh… phiền thật!

Anh nhìn đi! Đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận. Anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa hai bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra…

Vu Lan về những phương trời

Mùa thu tháng Bảy đang trở mình mang theo những ngọn gió thơm mát của làn hương đất trời. Ánh dương cũng rộng dần theo cánh cò bay ngút ngàn, về nơi cuối trời thênh thang. Mẹ của con vẫn còn đâu đó trong muôn cõi ngân hà mà con chưa thể có khoảng lặng để cùng mẹ bước vào thế giới như nhiên….

Niệm khúc Vu Lan

Có hôm trên con phố nhỏ, lác đác hàng ngàn cánh hoa phượng vàng, tôi chợt nhận ra rằng mẹ là tình yêu, thứ tình yêu ngọt ngào nhất trong đời, chỉ đến một lần bên ta và lòng mẹ mở ra trước mắt tôi. Phận làm con khi nghĩ về tình mẹ thiêng liêng, lấy gì đền trả cho hết công đức sâu nặng như biển rộng rì rào với sóng muôn năm…

Bông hồng cài áo – Tác giả Nhất Hạnh

Đoản văn BÔNG HỒNG CÀI ÁO của Nhất Hạnh có lẽ không xa lạ gì với tuyệt đại đa số độc giả. Từ cuốn sách mỏng nhỏ của thế kỷ trước, đã được cảm tác thành thơ, thành nhạc, thành tranh, thành thư pháp…