Văn Tưởng Niệm 50 năm Pháp Nạn Phật Giáo Việt Nam

Bao thể phách chia lìa trăm mảnh vỡ, đầu bay mất, cánh tay rơi, lá cờ Phật còn cầm, một lòng son sắt. Những anh hồn hội tụ một vầng sao, ngực vỡ toang, thân ngã gục, lòng hướng về đức Phật, lấy máu đền ơn. Là Phật Tử hết lòng hộ pháp, dầu trăm cay ngàn đắng vẫn không từ. Phận làm con vì đạo bỏ mình, càng áp bức lại càng thêm dũng khí…

Thông tư Kỷ Niệm 50 Năm Pháp Nạn Phật Giáo Việt Nam – GĐPTVN Trên Thế Giới

Khâm thừa tôn ý của chư tôn đức Ân Sư, với nguyện vọng tha thiết của Lam Viên trên khắp năm châu, nay Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới thông tư đến Quý Ban các Phật sự để Tưởng Nguyện – Tri Ân – Kỷ Niệm 50 năm Pháp Nạn Phật Giáo Việt Nam…

Pháp thoại của 5 Đại Tăng xứ Huế

Đúng một giờ trôi qua, đồng hồ đánh hai tiếng, bốn Ngài cùng đứng dậy, cúi đầu chào nhau ra khỏi phòng khách. Pháp thoại của năm Đại Tăng chấm dứt! Phải chăng các Ngài đang sử dụng pháp thoại Vô Ngôn Bất Động theo Công Án Thiền giữa nhà vua và Thiền Sư Nhật Bổn ghi trong tập Thiền Luận của Ông Daisetz Teitaro Suzuki…

50 năm Pháp Nạn 1963: Nhìn từ một vài ý kiến

Vì đâu “Gã cùng tử” chẳng dám thừa nhận người cha của mình? Cứ đọc lại lịch sử 1963 để biết, những con người đã đặt mình ra ngoài lẽ sinh tử thường tình, dấn thân cống hiến và làm rạng danh Phật Giáo nước nhà, cũng mới chỉ ở cái tuổi gần 40. Họ đã sống một cuộc đời đáng sống như thế! Còn chúng ta bây giờ thì sao, chỉ có tủi hổ không thôi, hay còn là rất hèn nữa?…

Tôn hiệu Chư Thánh Tử Đạo Tăng Ni & Phật Tử

Nhất tâm tưởng niệm tri ân
Chư Thánh Tử Đạo hiến thân Phật Đà
Năm mươi năm, đã đi qua
Năm mươi năm, nhìn lại nhà Việt Nam
Phật Giáo sơn son thếp vàng
Kết trang sử ngọc huy hoàng ngàn năm…

35 năm Bồ Tát Quảng Đức vị pháp thiêu thân

Những người năm nay 40 tuổi thì năm 1963 chỉ mới 5 tuổi, chắc chắn chưa hiểu rõ về sự việc xảy ra lúc bấy giờ, huống gì người năm nay 30 tuổi thì chắc chắn là không biết gì hơn, có chăng chỉ biết qua sách vở nên chỉ biết mù mờ. Chính vì vậy, chúng ta, những người đã nhiều tuổi, những nhân chứng thời đó phải có trách nhiệm nói rõ, nói lại cho đàn hậu học để “ôn cố tri tân”…