Bài thơ “Xuân vãn” của Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông & các bản dịch

“Xuân vãn” là một trong những bài thơ mượn cảnh mùa Xuân, diễn đạt một cách sâu sắc lộ trình tâm linh vút cao của Điều Ngự Giác Hoàng – Trần Nhân Tông. Bài thơ tứ tuyệt ngắn ngủi nhưng bao hàm cả hai giai đoạn của đời Ngài…

‘Đi’ – Bài thơ của Phạm Công Thiện & lời dẫn của Thầy Tuệ Sỹ cho tập thơ ‘Trên tất cả đỉnh cao là lặng im’

Đã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Đã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều…

Dâng Mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…

Nhìn xuống & ngẩng cao lên với đời

Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm
Trao tặng người không phân biệt lạ quen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế.
Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trễ
Hãy thương người thì sẽ được người thương…

Lời của mùa thu

Khi thu về đêm nay trời se lạnh
Đốt nến tri ân, nghe nhói trong lòng
Tim thổn thức quanh ánh hồng ngọn nến
Nhã câu từ… run bần bật bờ môi.
Cố nén thôi… đừng vỡ oà tiếng khóc!
Trước điện tiền, nghe vọng tiếng ầu… ơ…

Cụ Quách Tấn, Cụ Đào Duy Anh và Thầy Tuệ Sỹ

Khi Đào Duy Anh lần đầu tiên từ Hà Nội vào Nha Trang đến thăm Quách Tấn, ông hỏi ý kiến Quách Tấn là ai là người mà ông nên đến thăm? Quách Tấn trả lời ngay: Tuệ Sỹ, chỉ có Tuệ Sỹ là người đáng thăm nhất. Và ông Đào Duy Anh đã leo núi lên chùa Hải Đức để thăm Tuệ Sỹ…

Lăng Cô biển nhớ (Thơ) – Tiếc nhớ về Cố Huynh Trưởng GĐPTVN Tâm Kiểm BẠCH HOA MAI

Chiều nay cò trắng bay về
Lao xao lẽ bạn tràn trề niềm thương
Lăng Cô sóng biển vấn vương
Hải Vân mây phủ mờ sương lối về.
Anh đi bóng lặn sơn khê
Áo lam giữ trọn lời thề bên nhau…