Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 40): Bốn dhyana phi hình tướng
Bốn dhyana trong thế giới arupaloka là các dhyana thuộc vào cõi phi hình tướng. Rất ít những người hành thiền đạt được các thể dạng cảm nhận này…
Bốn dhyana trong thế giới arupaloka là các dhyana thuộc vào cõi phi hình tướng. Rất ít những người hành thiền đạt được các thể dạng cảm nhận này…
Lần đầu tiên Đại Lễ Tam Hợp (Vesak), hay Đại Lễ Phật Đản được tổ chức trong Tòa Bạch Ốc với sự đại diện của ba tông phái Phật Giáo đang được truyền bá tại Hoa Kỳ là Nam Tông, Bắc Tông, và Mật Tông…
Bức thông điệp vượt mọi thời gian về sự đoàn kết và phục vụ nhân loại này thật sự quan trọng hơn bao giờ hết. Chỉ bằng cách cùng nắm tay nhau chúng ta mới có thể đẩy lùi nạn dịch Covit-19, đưa cuộc sống trở lại bình thường…
Đủ bốn duyên cho sinh hoạt thường nhật của Tăng, bốn Tỳ-Kheo có thể tác pháp thọ An Cư, năm tỳ-kheo có thể tác pháp Tự Tứ. Như vậy, dù có biện pháp nghiêm ngặt về phòng chống dịch, hành sự an cư và tự tứ của Tỳ-kheo và Tỳ-kheo-ni không có gì trở ngại…
Chúng ta nguyện đem bao nhiêu công đức tu tập có được từ ba nghiệp thanh tịnh, mà dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong mùa Phật đản năm nay, Phật lịch 2565, ấy là sự cúng dường tối thượng, để nguyện cầu cho tam tai, bát nạn sớm được tiêu trừ, thế giới hòa bình, chúng sanh an
lạc…
Trước cảnh tưng bừng chưa từng có này, lòng chúng con rộn lên vì sung sướng. Bao năm Bắc – Nam chia cách, hôm nay lần đầu tiên, chúng con mới thấy được cảnh đoàn tụ huy hoàng…
Chúng ta chỉ muốn bám vào những gì quen thuộc hơn với mình, tất cả cũng chỉ vì tính cách hấp dẫn của chúng. Nếu không còn một giác cảm quen thuộc nào nữa cả thì rồi đây sự sống sẽ ra sao? Phải chăng chúng ta nghĩ rằng mình sẽ hoàn toàn bị tan rã…
Ngang lều lụp xụp tồi tàn
Nhà sư chợt thấy hào quang rạng ngời
Toả ra rực rỡ tuyệt vời
Khiến sư kinh ngạc, ngẩn người nghĩ suy
Chắc rằng trong túp lều kia
Có người đắc đạo trọn bề chân tu…
Vừa nghĩ đến chuyện lấy con búp-bê làm tượng Phật, chị Hai mừng rỡ reo lên: Có rồi, lấy con búp-bê của chị, bẻ một cánh tay chỉ lên trời, một cánh tay chỉ xuống đất, đặt lên lễ đài là hết ý…
Tuổi trẻ chúng ta cứ đổ thừa cho thời cuộc, do kinh tế thị trường, do công nghệ thông tin, do thế thời phải thế, rồi than buồn, than khổ, tại bên nọ, bởi bên kia… Còn lão, vẫn mãi nụ cười an tịnh trên môi, và mãi ngồi yên ngắm cuộc đời huyễn hoá…