Lạy cha lần cuối
Nghe tin đau nhói rụng rời
Người cha yêu kính đã rời chúng con
Nhật thường hơn chín mươi năm
Cha như một kiếp con tằm nhả tơ
Nuôi con cho đến bây giờ
Đôi chân khô héo đôi bờ vai xuôi…
Nghe tin đau nhói rụng rời
Người cha yêu kính đã rời chúng con
Nhật thường hơn chín mươi năm
Cha như một kiếp con tằm nhả tơ
Nuôi con cho đến bây giờ
Đôi chân khô héo đôi bờ vai xuôi…
Em cười xinh nụ sát na
Ngày xuân con nước trôi qua dưới cầu
Nắng hồng rọi xuống nương dâu
Bên khung cửa hẹp vó câu dặm dài
Đầu cành những giọt sương mai
Lung linh như sóng mắt ai ngọc ngà…
Mùa xuân như trẻ nhỏ
Mắt sáng môi hồng tươi
Đến bên thềm mời gọi
Xin cho em nụ cười
Tôi vội vàng ra đón
Ánh xuân hồng rộn vui…
Lắng lòng nghe tiếng chuông rơi
Sương Lam gợi nhớ khung trời từ quang
Giờ đây ngõ “đức” điêu tàn
…Lối xưa bụi đỏ phủ ngàn dâu xanh
Cho rừng nhỏ lệ long lanh
Thương con suối nhỏ ôm vành cỏ khô…
Giữa đêm thức giấc một mình
Gió khuya khe khẻ ru tình buồn ơi!
Trong em nghe sóng biển đời
Xôn xao bến vắng sầu ơi thương kiều…
Xưa nay thân phận nữ nhi
Tưởng rằng phái yếu có khi đã lầm
Bởi vì chúa tể sơn lâm
Thương con hổ mẹ tiếng gầm đá lăn
Để cho thiên hạ biết rằng
Nữ nhi sức mạnh so bằng hùm thiêng…
…Cầu mong đất nước
Sẽ có một ngày
Không còn có ai
Sống trong cảnh khổ
Ngàn năm bia mộ
Đội đất mĩm cười…
Thuở xưa khi cuộc chiến tàn
Vầng trăng mười sáu thênh thang dưới trời
Gió đưa thế sự đầy vơi
Thuyền xa bến củ không lời từ ly
Cúi chào đất mẹ ra đi
Sau lưng bỏ lại Đồng Di sông Truồi…
Tuệ Sỹ chính là kẻ sĩ trong truyền thống của Đông phương, hơn hai mươi năm qua, Tuệ Sỹ đã thể hiện tinh thần “uy vũ bất năng khuất” của kẻ sĩ không phải bằng những tác phẩm qua văn tự, mà anh đã viết tác phẩm đó bằng sự hy sinh quên mình, để chia xẻ sự đau khổ với quê hương đất nước…
Bài thơ dưới đây được ông viết vào năm 1988, tức là 5 năm trước khi ông qua đời, và đã được rất nhiều người biết đến vì nội dung thật nhân bản và khoan dung của nó. Bài thơ cũng đã được đăng tải trên rất nhiều trang web của Thái Lan cũng như trên toàn thế giới…