Từ “Vô tự chân kinh” đến “Nhất thiết siêu thăng Phật đài” – Thích Nhuận Châu

Trước thạch đài, Nguyễn Du nhìn thấy giới hạn của văn tự, phân khoa kinh thành chương mục, công đức và đế quyền; ông phá vỡ giới hạn đó, dẫn đến đọc kinh không còn chấp kinh. Trước đàn chẩn tế, ông đưa cái thấy “bào ảnh” vào một lời nguyện không bỏ sót ai, thấy để tâm từ bi sâu lắng hơn, chứ không phải để phủ nhận cuộc đời…

Vọng Tương Sơn Tự (Thơ Nguyễn Du)

Cổ Phật Vô lường Đường thế nhân,
Tương Sơn tự lý hữu chân thân.
Chân thân nhất dạ tẫn viêm hỏa,
Cổ tự thiên niên không mộ vân.
Ngũ Lĩnh phong loan đa khí sắc,
Toàn Châu thành quách tại phong trần…

Vọng Quan Âm miếu (Thơ Nguyễn Du – Tâm Minh dịch)

Y thùy tuyệt cảnh cấu đình đài,
Phạt tận tung chi trụy hạc thai.
Thạch huyệt hà niên sơ tạc phá,
Kim thân tiền dạ khước phi lai.
Đình vân xứ xứ tăng miên định,
Lạc nhật sơn sơn viên khiếu ai…