Thầy cô giáo đầu tiên
Như bao mẹ cha ao ước mãi niềm vui
Đưa đón con từ buổi đầu cắp sách
Ngày đến trường được áo quần tươm tất
Đêm dạy kèm dù không phải giáo viên.
Cha mẹ trở thành thầy cô giáo đầu tiên
Luyện nói, chỉnh vần uốn từng nét chữ…
Như bao mẹ cha ao ước mãi niềm vui
Đưa đón con từ buổi đầu cắp sách
Ngày đến trường được áo quần tươm tất
Đêm dạy kèm dù không phải giáo viên.
Cha mẹ trở thành thầy cô giáo đầu tiên
Luyện nói, chỉnh vần uốn từng nét chữ…
Xin chắp tay, cho trời yên, biển lặng
Nông nỗi chi, gây sóng gió tơi bời
Bạo tàn chi, gieo tang tóc khắp nơi
Người trần gian, đã trăm chiều khốn khổ
Xin chắp tay, cho tình người nở rộ
Hờn căm chi, đối trả những oán thù…
Hãy ngước lên!
Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi!
Aylan ơi!
Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu,
Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì…
Mong sao chớ hóa thành mây,
Lang thang mấy nẻo đường bay cuối trời.
Chỉ mơ hóa kiếp con người,
Ngả vào tay mẹ thuở ngày ấu thơ.
Lớn khôn biết tự bao giờ?
Cho tôi thắp nén hương hờ mộ cha…
{{unknown}} CON ĐƯỜNG SÁNG Cánh hạc bay xa khuất dặm ngàn Tiếng kêu còn vọng cõi nhân gian Tâm Minh khai hóa nguồn tư tưởng Đình Thám muôn thu ấn sử vàng Lý tưởng thơm hương màu áo đạo Niềm tin rạng rở ánh tường quang Ngàn sau ân đức còn ghi tạc Nghĩa lớn đại hùng dậy tiếng vang./. Kỷ niệm Hiệp Kỵ truyền thống GĐPT 7.3 Ất Mùi – 25/04/2015 PHAN THỊ HỒNG LIÊN
Hòa Thượng tuổi nay đã bát tuần
Vẫn thường ngồi thỉnh tiếng chuông ngân
Phá tan vọng tưởng trong ba cõi
Dẹp sạch vô minh ở sáu trần
Cánh hạc nhẹ bay trong ánh đạo
Hoa đàm hương ngát khắp thiên nhân…
Một mùa xuân nữa về thăm Huế
Chân bước bâng khuâng giữa phố phường
Nhìn Phước Duyên vui tình thắm thiết
Trang Nhà hội ngộ ấm yêu thương
Tình Lam chan chứa hồn sông núi
Kết nối đồng âm nhịp phố phường…
Mùa xuân về đất trời đang mở hội
Nghĩa TRANG NHÀ(*) kết nối chiếc cầu Lam
Khúc ân tình đồng nhịp những con tim
Yêu lý tưởng chung niềm tin chân lý
Giữa vô minh “Lam” là đường Thật Trí
Không lợi danh, không vị kỷ u trầm…
Trúc lay bóng nguyệt trước thềm
Hỏi ai là Phật có tên xuân mầu?
Mắt sâu hun hút nhìn nhau
Phật là xuân giữa bể dâu vô ngằn!
Xuân làm gì có quan san,
Tình xuân là ánh trăng ngàn vô chung!..
Xa quê lòng tưởng nặng u hoài
Tết đến mơ đào cảnh ngắm say
Gốc đẹp tươi màu hoa nở rộ
Cành cao tỏa dáng nụ dày sai
Ấy ngoài thời tiết thường se lạnh
Còn cậy nghệ nhân cũng lắm tài…