Chiếc nôi tre
Có xa xôi chi mấy, nhưng hình ảnh chiếc nôi tre đã tuyệt chủng trong thời đại công nghệ này, nói chi đến áo tơi, ngựa gỗ…! Nói thế để thấy chiếc nôi làm bằng tre của chú Út nhà tôi đặc biệt đến dường nào!…
Có xa xôi chi mấy, nhưng hình ảnh chiếc nôi tre đã tuyệt chủng trong thời đại công nghệ này, nói chi đến áo tơi, ngựa gỗ…! Nói thế để thấy chiếc nôi làm bằng tre của chú Út nhà tôi đặc biệt đến dường nào!…
…Nếu giả sử bạn là một cậu nhóc hay cô nhóc trong làng, trong thời điểm 2.500 năm về trước, nhìn thấy cô nàng Ma-đăng-già níu kéo Ngài Anan về đời, có thể rằng trong tâm thức vô minh, cậu bé hay cô bé này sẽ chạy ra níu kéo giúp, và hoan hô bà chị: Chị Hai ơi, tới luôn! Dẫn Thầy về làm anh Hai đi…
Nếu để ý, bạn sẽ thấy trong những bàn trà, cuộc rượu, chính dân Quảng Nam là những người kể một cách sảng khoái nhất những mẫu chuyện cười về giọng Quảng chứ không ai khác…
Con gái bà thường chế nhạo bà về chuyện thờ cúng các vị Phật bằng sành bằng sứ này. Sao bà lại có thể cầu nguyện với các pho tượng thành khẩn như thế và mong chờ những mảnh sành sứ ấy bay đến giúp đỡ cho bà chứ?…
Dù gọi chú là Heo, là Lợn, là Trư hay gì gì đi nữa, “danh tánh và cuộc đời” chú cũng đáng để đem làm đề tài hý luận thú vị trong lúc “trà dư tửu hậu” nhân dịp đầu những năm cầm tinh Chi HỢI của chú dù thuộc Can nào theo Việt lịch…
Thiền bao phủ len lõi bàng bạc trong thi ca khá nhiều, nhất là thi nhân một khi muốn hiểu cảm thông đối tượng, trước hết phải cảm thông chính mình, và để từ đó bắt nhịp, phơi bày trao gởi lời thơ…
Một Lê Cao Phan với Đạo Ca hành khúc bất hủ, Bửu Bác với nhạc lễ Trầm Hương Đốt, thì Hằng Vang với nhạc phẩm Ánh Đạo Vàng bất tuyệt, không thể thiếu trong lịch sử âm nhạc Phật Giáo, một trong những cây cổ thụ nhạc đạo chưa hề nhạt mờ…
Hoan hỷ gặp mặt để mừng vui khôn xiết, rồi chia tay nhau trong thoáng chốc vội vàng… Vòng tròn Lam lại siết chặt tình thương, dây thân ái chia tay lưu luyến quá…
Rất khác với cách thờ của nhiều nước, hình ảnh đức Phật được tôn trí lúc nào cũng có thể nhìn thấy, tủ thờ Phật của người Nhật luôn được đóng cửa lại, chỉ mở ra khi lễ Phật và một số ngày trọng đại. Với phương pháp của Nhật Bản, giây phút mở cánh cửa, người Phật Tử đã chuẩn bị tâm hướng về đức Thế Tôn…
Mỗi lần nhớ Huế, tôi lại nhớ tới màu áo lam an bình, dịu nhẹ như khói, như sương, màu áo đó đã đưa tôi qua dòng sông vốn vô thủy vô chung của cõi hữu hạn để đến với bến bờ tâm thức tinh khiết, chảy trôi…