Chơi… Phật Đản
Vừa nghĩ đến chuyện lấy con búp-bê làm tượng Phật, chị Hai mừng rỡ reo lên: Có rồi, lấy con búp-bê của chị, bẻ một cánh tay chỉ lên trời, một cánh tay chỉ xuống đất, đặt lên lễ đài là hết ý…
Vừa nghĩ đến chuyện lấy con búp-bê làm tượng Phật, chị Hai mừng rỡ reo lên: Có rồi, lấy con búp-bê của chị, bẻ một cánh tay chỉ lên trời, một cánh tay chỉ xuống đất, đặt lên lễ đài là hết ý…
Tuổi trẻ chúng ta cứ đổ thừa cho thời cuộc, do kinh tế thị trường, do công nghệ thông tin, do thế thời phải thế, rồi than buồn, than khổ, tại bên nọ, bởi bên kia… Còn lão, vẫn mãi nụ cười an tịnh trên môi, và mãi ngồi yên ngắm cuộc đời huyễn hoá…
Tôi thiết tha nhắc lại hình ảnh của cụ Tâm Minh là để chúng ta, trước hết học hỏi ở một con người có lý tưởng, ham phụng sự; sau nữa, chúng ta cần phải nỗ lực hơn nữa trong việc tìm kiếm một hướng đi thích hợp với tuổi trẻ. Chúng ta cần học hạnh khiêm cung của cụ và học cách nhường nhịn lẫn nhau…
Có xa xôi chi mấy, nhưng hình ảnh chiếc nôi tre đã tuyệt chủng trong thời đại công nghệ này, nói chi đến áo tơi, ngựa gỗ…! Nói thế để thấy chiếc nôi làm bằng tre của chú Út nhà tôi đặc biệt đến dường nào!…
…Nếu giả sử bạn là một cậu nhóc hay cô nhóc trong làng, trong thời điểm 2.500 năm về trước, nhìn thấy cô nàng Ma-đăng-già níu kéo Ngài Anan về đời, có thể rằng trong tâm thức vô minh, cậu bé hay cô bé này sẽ chạy ra níu kéo giúp, và hoan hô bà chị: Chị Hai ơi, tới luôn! Dẫn Thầy về làm anh Hai đi…
Nếu như ta không phải là một “người thổi còi” như bác sĩ Lý Văn Lượng thì ít nhất hãy để mình là một kẻ biết lắng nghe tiếng còi đó. Nếu ta không thể nói to thì hãy là kẻ thầm thì. Nếu ta không thể là kẻ thầm thì, hãy trở thành kẻ lặng câm nhưng mang theo ký ức…
Nếu để ý, bạn sẽ thấy trong những bàn trà, cuộc rượu, chính dân Quảng Nam là những người kể một cách sảng khoái nhất những mẫu chuyện cười về giọng Quảng chứ không ai khác…
Con gái bà thường chế nhạo bà về chuyện thờ cúng các vị Phật bằng sành bằng sứ này. Sao bà lại có thể cầu nguyện với các pho tượng thành khẩn như thế và mong chờ những mảnh sành sứ ấy bay đến giúp đỡ cho bà chứ?…
Qua hình ảnh của người Bồ-tát, Karuna hay Từ Bi được xem là lý tưởng của toàn bộ Đại Thừa, ngang hàng với Trí Tuệ. Bồ-tát Quán Thế Âm là vị Bồ-tát tiêu biểu nhất cho lý tưởng đó…
Dù gọi chú là Heo, là Lợn, là Trư hay gì gì đi nữa, “danh tánh và cuộc đời” chú cũng đáng để đem làm đề tài hý luận thú vị trong lúc “trà dư tửu hậu” nhân dịp đầu những năm cầm tinh Chi HỢI của chú dù thuộc Can nào theo Việt lịch…